Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 1947

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:12:26 | Lượt xem: 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tuy nói bữa tiệc sẽ rất vui vẻ, nhưng Bùi Nguyên Minh không có hứng thú với buổi tụ tập hiện giờ, nếu không phải bây giờ Hạ Vân còn muốn xã giao, anh đã dẫn người rời đi.

Tùy ý nhìn vài lân, xác định không có nguy hiểm, Bùi Nguyên Minh mới đi ra đại sảnh, chuẩn bị gọi một phần đồ ăn cho mình.

“Cậu Bùi!”

“Phân hội trưởng!”

Ngay lúc Bùi Nguyên Minh mới ngồi xuống, Uông Vĩ Thành và Thanh Hư đạo trưởng sớm đợi ở xa cung kính đi tới bên cạnh Bùi Nguyên Minh, cúi đầu đứng.

Lúc đối mặt với Bùi Nguyên Minh, hai nhân vật lớn có thể nói có uy tín danh dự trong giới thượng lưu, lúc này giống như đàn em, căn bản không dám phách lõi.

Nhìn kỹ mà nói, trên mặt Thanh Hư đạo trưởng và Uông Vĩ Thành đều có dấu tay, tuy cẩn thận bôi thuốc, nhưng vẫn có chút thây mà ghê người.

Bùi Nguyên Minh thản nhiên cầm lấy chén trà uống một ngụm, sau đó thản nhiên nói: “Sao thế? Hai vị? Hai vị chuẩn bị tới tìm tôi báo thù sao?”

“Có ý kiến đối với chuyện tối qua à?”

“Nhìn thấy tôi tới một mình, cho nên muốn bao vây đánh tôi?”

Nghe thây những lời Bùi Nguyên Minh nói, tươi cười trên mặt Uông Vĩ Thành và Thanh Hư đạo trưởng đều cứng lại, vô cùng xấu hổ.

Uông Vĩ Thành là người đầu tiên cúi đầu, nói: “Phân hội trưởng, cậu nói đùa rồi!”

“Tối nay chúng tôi tụ tập ở đây, là đang bàn bạc làm thế nào để bày tỏ áy náy đối với cậu, hơn nữa tôi đảm bảo, sau này sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa!”

“Từ hôm nay trở đi, tất cả chúng tôi sẽ coi phân hội trưởng như Thiên Lôi sai đâu đánh đó!”

“Còn chuyện Linh Đan cậu cũng yên tâm đi!”

“Tôi đã biểu đạt xin lỗi với con bé, hơn nữa về chuyện của mẹ con bé, tôi cũng đang tìm quan hệ, sắp xếp bà ấy tới một bệnh viện lớn ở Cảng Thành tiến hành chữa trị!”

“Tôi còn chuẩn bị mời ông Chung Nam Sơn tự mình ra tay, chữa trị cho bà ấy!”

“Còn nữa, từ hôm nay trở đi, Linh Đan chính là con cháu nòng cốt nhất của nhà họ Uông tôi!”

“Ở chỉ này của tôi, bây giờ tiếng nói của tôi cũng không bảng con bé!”

“Những chuyện này đều là thành ý của tôi! Mong phân hội trưởng tin tưởng!”

“Tôi biết bây giờ nói những chuyện này vô dụng, nhưng nếu sau này tôi lại làm việc có lỗi với ngài, có lỗi với Linh Đan, có lỗi với Long Môn, tôi sẽ quỳ gối trước mặt phân hội trưởng, mặc cậu xử trít”

Lúc này Uông Vĩ Thành giơ tay lên thề rồi.

Tuy Bùi Nguyên Minh không ngừng vả mặt ông ta, còn đoạt vị trí phân hội trưởng của ông ta nữa.

Nhưng thực ra Uông Vĩ Thành đã biết rõ, ông ta căn bản không có tư cách đấu với Bùi Nguyên Minh! Không nói Bùi Nguyên Minh là phân hội chang-re-quyen-the-1947-0

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8