Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2332

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:02:35 | Lượt xem: 2

Bóng người ngã trên đất hơi thở dồn dập, mặt đỏ lên, thân thể cũng không ngừng run lẩy bẩy, giống như không còn sức lực đứng dậy.

Mà quần áo trên người cô ta còn có mấy chỗ rách nát, nhìn có vẻ kinh hãi.

Bùi Nguyên Minh đang dùng trà nghiêng đầu nhìn, gương mặt thay đổi.

Phương Diệu Nga?

Không phải cô ta đã về Yến Kinh rồi sao? Sao lại xuất hiện ở nơi này? “Tôi khuyên các người đừng xen vào chuyện của người khác.”

Không đợi Bùi Nguyên Minh đứng dậy, bên ngoài đình có một giọng nói có chút hung ác và dữ tợn truyền tới: “Người phụ nữ này, là người Trần Thái Tùng thái tử của Hồng Hưng nhìn trúng… “Diệu Nga!”

Bùi Nguyên Minh ném chén trà, nhanh chóng tiến lên nâng Phương Diệu Nga dậy, trầm giọng nói: “Cô làm sao vậy?”

Khi nói chuyện, Bùi Nguyễn Minh bắt mạch cho Phương Diệu Nga, sau đó sắc mặt thay đổi. Phương Diệu Nga bị người ta bỏ thuốc, không phải là thuốc độc, mà là thuốc k*ch th*ch, lúc này toàn thân Phương Diệu Nga vô cùng nóng rực, thần trí đều có chút không tỉnh táo.

Được Bùi Nguyên Minh kéo dậy, thân thể Phương Diệu Nga run lẩy bẩy, muốn vùng vẫy theo bản năng, nhưng rất nhanh cô ta thấy được gương mặt quen thuộc. “Bùi Nguyễn Minh…

Phương Diệu Nga há miệng th* d*c, miệng mũi thơm ngát. “Đừng nói nữa, uống nước đi.

Bùi Nguyên Minh đỡ Phương Diệu Nga tới ghế sô pha trong đình ngồi xuống. “Cô yên tâm đi, có tôi ở đây, không sao đâu.” Truyện88.net trang web cập nhật nhanh nhất

Phương Diệu Nga hơi gật đầu, uống một ngụm nước khoáng, nhằm hai mắt lại, sợ hãi trên mặt đã biến mất. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Bùi Nguyên Minh lại hỏi một câu.

Phương Diệu Nga nhỏ giọng nói: “Tôi vốn định đi hôm qua, nhưng Hòa Trạch Bình đột nhiên gọi điện thoại tới, nói em trai anh ta Hòa Ngọc Lân muốn hợp tác với tôi một lần” “Tôi nghĩ, bây giờ anh ta sẽ không dám xằng bậy nữa, chỉ cần bàn thành vụ làm ăn, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc

Nói tới đây, trên mặt Phương Diệu Nga lộ ra nụ cười giễu cợt vì sự khờ dại của mình, cảm thấy rất buồn cười.

Bùi Nguyên Minh thở dài một hơi, anh có thể lý giải được ý nghĩ muốn nhanh chóng kiếm tiền của Phương Diệu Nga, chẳng qua vì tiền bạc mà đặt mình vào hoàn cảnh nguy hiểm, quá không đáng. “Cho dù là ai, bây giờ đều cút cho tôi, nhường nơi này lại!” “Đừng làm ảnh hưởng tới trò chơi của thái tử Trần nhà chúng tôi!”

Gần như ngay sau đó, tiếng bước chân ồn ào tới gần, lúc này, Bùi Nguyễn Minh nghe ra được người mở miệng là bạn cũ, Hòa Ngọc Lân. “Cô Phương, cô chạy cái gì? Thái tử Trần chỉ muốn tâm sự chuyện làm ăn với cô, lại tâm sự nhân sinh, tâm sự lý tưởng mà thôi.” “Cô tông cửa bỏ chạy, đây là nghĩ chúng tôi là người xấu mà!” “Cô phải biết rằng, thái tử Trần là thái tử của Hồng Hưng, cô không nể mặt như vậy, có phải có chút không lễ phép hay không?” Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Truyện88.net

Hòa Ngọc Lân nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt của Bùi Nguyên Minh.

Mà ở bên cạnh anh ta, đi theo một thanh niên tóc ngắn mặc quần áo thể thao kỳ lạ.

Nhìn cùng lắm hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, để đầu cua, miệng ngậm điếu thuốc lá, phía dưới mắt trái có hình xăm ác ma, khiến người ta tràn ngập cảm giác lực công kích.

Lúc này, ánh mắt anh ta tràn ngập rét lạnh và cuồng bạo, có khí thế con cưng của trời xông mạnh ra. “Hòa Ngọc Lân, các người muốn làm gì?”

Lúc này Thôi Văn Triết đã đứng dậy, đi tới ngăn cản. “Nơi này được nhà họ Thôi chúng tôi bao hết, không phải nơi anh muốn vào là vào.” “Bop!” Hòa Ngọc Lân không nói lời vô nghĩa, một cái tát đánh lên mặt Thôi Văn Triết. “Tôi nói là ai cơ? Hóa ra là anh Thôi Văn Triết à!” “Ba anh ở đây, thái tử Trần còn nể mặt một chút!” “Chỉ là anh? Thực sự có mặt mũi trước mặt thái tử

Trần sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8