Chào Sếp! Mời Lụm Liêm Sỉ!
Chương 4: Bác yên tâm, con nhất định sẽ không để em ấy chịu bất kỳ ấm ức nào.
“Con bé , con đừng cắm cúi ăn một như thế chứ, gắp thức ăn cho Tiểu Kỳ .”
Thấy chỉ lo ăn, lên tiếng nhắc nhở, giọng điệu trách móc.
“Bác gái, ạ.” Tân CEO mỉm , đó sang , giọng trầm ấm đầy mê hoặc vang lên bên tai:
“Đừng chỉ ăn rau, ăn thêm thịt , em gầy quá.”
ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm đầy mê hoặc của .
Tim bỗng lỡ nhịp.
vội vàng dời mắt, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, nhỏ giọng đáp: “Cảm ơn .”
Bố chúng bằng ánh mắt hài lòng, như thể ăn kẹo ngọt.
Mẹ : “Tiểu Kỳ , Tiểu Thiển nhà bác chiều hư , còn nhờ con bao dung, nhường nhịn con bé nhiều hơn.”
Tân CEO gật đầu: “Bác yên tâm, con sẽ chăm sóc Tiểu Thiển thật , để em chịu bất kỳ ấm ức nào.”
Mẹ , cảm động đến suýt rớt nước mắt.
Ánh mắt …
Giống như lấy còng tám, còng tay và với , sợ rể quý chạy mất.
thầm nghĩ, đúng là sếp khác! Nói dối mà cũng chân thành đến , nếu trong cuộc, e là cũng tin sái cổ mất.