Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chất tử yếu đuối gả vào cửa
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:52:01 | Lượt xem: 3

05

Ta sủng ái Tiêu Quân vô pháp vô thiên, cuối cùng cũng đến mức chọc giận người khác.

Bên trên cung yến trung thu, ta kẹp lấy một khối bánh ngọt bông tuyết, đút vào miệng Tiêu Quân.

Đột nhiên, một bình rượu đầy từ đâu được phi tới.

Không chờ ta kịp phản ứng, liền “Bang” Một tiếng nện ở cánh tay Tiêu Quân.

Tên này phản ứng còn rất nhanh, nếu không e là lúc này đầu của ta đã nở hoa rồi.

Đám người kinh ngạc, nhao nhao nhìn về phía người vừa xuất thủ bình rượu kia.

Đó là người đa từng là thuộc hạ của phụ thân ta, Viên tướng quân.

Trên đài, Hoàng đế dẫn đầu lên tiếng:

“Viên Diệp! Ngươi dám làm càn! Vì sao xuất thủ đả thương người?”

Viên Diệp nổi giận đùng đùng đứng dậy,  cuống họng hét lên chất vấn ta:

“Chiêu Ninh quận chúa, ngươi còn nhớ đến hôm nay là ngày gì không?”

Ta đẩy cánh tay Tiêu Quân đang che chở cho mình ra, nhàn nhạt đáp:

“Đương nhiên nhớ kỹ. Đêm trung thu tám năm về trước, là thời điểm cha huynh ta cùng Trấn Viễn quân táng thân chiến trường.”

Viên Diệp nổi gân xanh, phẫn nộ quát:

“Ngươi bây giờ cùng hoàng tử Ân quốc kết làm vợ chồng, còn khanh khanh ta ta như thế, sao có thể đối diện với vong hồn Trấn Viễn quân?

“Ngươi phải nhớ tên mình là Sở Ninh, không phải là Tống Chiêu Ninh đâu!”

Sắc mặt mọi người đại biến.

Tám năm rồi, câu chuyện về Trấn Viễn quân bị huỷ diệt năm đó vừa là nỗi đau vừa là nỗi nhục của Tống quốc, tất cả mọi người ngầm hiểu lẫn nhau lựa chọn ngậm miệng không nói một lời.

Bây giờ lại nháo đến nức như vậy, nên kết thúc như thế nào đây?

Ta thoáng nhìn Hoàng đế và Hoàng hậu thần sắc không vui, thản nhiên đứng dậy.

“Viên tướng quân nói đùa rồi, may mắn được bệ hạ ban tên, Chiêu Ninh vô cùng cảm kích.

“Về phần Trấn Viễn quân, cũng không phải do phu quân ta hại. Oan có đầu nợ có chủ, Chiêu Ninh không cảm thấy mình có lỗi.

“Ngược lại là Viên tướng quân, ngài năm đó bởi vì xin nghỉ nên tránh thoát một kiếp, là tướng lĩnh duy nhất còn sống sót của Trấn Viễn quân.

“Bây giờ dám lấy cái c.h.ế.t của đồng liêu mà rêu rao, thật sự là buồn cười.”

Viên Diệp khí thế hung hăng xông lên trước, dùng hết lực cho ta một cái tát.

Ta bị đánh cho té ngã trên đất, vẫn không quên tiếp tục châm chọc hắn:

“Ngươi hoài niệm bọn họ như vậy, không bằng cùng bọn họ xuống hoàng tuyền đi?”

Viên Diệp đỏ tròng mắt, nói:

“Tốt! Tốt! Vậy thì ngươi nhìn đây!”

Nói xong, hắn dùng sức đập đầu mình vào cột trụ, đầu vỡ m.á.u chảy.

Tiếng kêu sợ hãi nổi lên bốn phía.

Đế hậu giận dữ, một cung yến Trung thu vốn đnag êm đẹp vậy mà lại tan rã trong không vui.

06

Viên Diệp không hổ là người tập võ, một bàn tay đánh cho ta đầu óc quay cuồng, hai gò má đều sưng phồng lên.

Trong biệt viện của quận chúa, Tiêu Quân cầm khăn bôi thuốc cho ta.

Chỉ là sắc mặt của hắn hiếm khi mới khó coi thế.

Ta hỏi hắn Viên Diệp có c.h.ế.t không ?

Hắn nói không chết, chỉ là bị vỡ đầu thôi. Hoàng đế ra lệnh hắn ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, kỳ thực chính là cấm túc.

Ta lại hỏi hắn, ta hiện tại có phải là rất khó coi hay không?

Hắn nói phải, sưng như đầu heo.

Ta tiếp tục hỏi hắn, Tống Chiêu Dương có phải là cười mất răng hàm đúng không?

Hắn không để ý tới ta nữa.

Ta chột dạ rụt rụt đầu, vỗ vỗ giường chiếu, ra hiệu hắn nằm lên trên.

Tiêu Quân lạnh mặt, lắc đầu.

“Đừng như vậy chứ, ta hiện tại không sờ cơ bụng căn bản ngủ không được!”

Ta xích lại gần khuôn mặt tuấn tú của hắn, ăn nói khép nép:

“Xin ngươi mà ~”

Tiêu Quân thay đổi thần thái yếu đuối thường ngày, nghiêm túc nhìn ta chằm chằm, chằm chằm đến nỗi da tóc ta đều tê dại.

“Quận chúa vì sao lại che chở ta, lại tin tưởng ta vô điều kiện vậy?”

“Bởi vì …… Bởi vì ngươi là phu quân ta còn gì.”

Đôi mắt của Tiêu Quân trở nên tịch mịch, không nói nữa, thổi tắt nến rồi nằm xuống bên cạnh.

Chỉ là trong đêm này, hắn không hề thành thật nằm để tùy ý ta vuốt ve cơ bụng của hắn như thường ngày nữa.

Mà là nắm ở eo của ta cứ như trả thù vậy.

Toàn thân ta cứng ngắc, rất là khẩn trương.

May mà hắn cũng không có động tác khác, chỉ dừng lại ở việc đặt tay trên eo của ta mà thôi

Ai, đẹp thì đẹp vậy, mềm thì mềm vậy, chỉ tiếc rằng quá thông minh, không phải chuyện tốt.

Nửa tháng sau, gương mặt xinh đẹp của ta rốt cuộc cũng khôi phục hình dạng ban đầu.

Ta gọi cung nữ Minh Thước đến, để nàng trang điểm cho ta thật là hoàn mỹ.

Minh Thước cau mày, nói tâm ta thật là lớn.

Nàng nói, những chuyện ở cung yến Trung thu quá mức chấn động, cho dù Hoàng đế nghiêm lệnh không được ai nói câu gì, nhưng tin tức vẫn là truyền ra ngoài.

Bây giờ việc này đã thành đề tài nói chuyện trà dư tửu hậu cho đám bách tính chợ búa và quan lại quyền quý nói chuyện

Còn có tài tử chuyên môn viết thoại bản cũng đã viết ra vài cuốn kịch bản hay ho..

“Bọn họ nói thế nào?”

“Đơn giản là tán dương Viên tướng quân trung nghĩa trọng tình, thống mạ ngài quên nguồn quên gốc, cảm khái Trấn Viễn hầu không người kế tục, cảm niệm Trấn Viễn quân anh dũng hi sinh ……

“Ngài cùng cô gia hiện tại, có thể nói là chuột chạy qua đường, người người kêu gào muốn đánh!”

Minh Thước lại hạ giọng lại nói:

“Việc này một đồn mười mười đồn trăm, dân gian lại có một loại suy đoán, nói Trấn Viễn quân đánh đâu thắng đó, không đến thể nào đến mức toàn quân bị diệt như thế được, không chừng là bị người ta ám toán.

“Ngày hôm trước tảo triều, còn có quan viên đưa ra chủ kiến phải tra lại sự việc năm đó xem sao nữa.”

Ta bất động thanh sắc, chỉ là dặn dò nàng quản lý tốt người làm trong phủ, đừng để bọn họ nói bậy trước mặt Tiêu Quân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8