Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chất tử yếu đuối gả vào cửa
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:52:03 | Lượt xem: 3

07

Miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ.

Hoàng đế càng là áp chế chỉ trích từ nhân gian, dân chúng càng cho rằng phỏng đoán của bản thân là đúng.

Rốt cục, Hoàng đế chịu không được áp lực, hạ lệnh tra xét kỹ án Trấn Viễn quân diệt vong ngày đó.

Ta là đứa trẻ mồ côi duy nhất của Trấn Viễn Hầu phủ, tự nhiên đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió.

Ta liều mạng giải thích, phân rõ giới hạn cùng Trấn Viễn Hầu phủ, lúc này mới bỏ đi một chút hoài nghi của Đế Hậu.

Nhưng chuyện này cũng ngày càng làm cho thanh danh của ta bị bêu lên, thanh danh Tiêu Quân cũng xuống dốc vô cùng.

Vì đền bù hắn, ta đối với hắn còn tốt hơn cả trước, nuông chiều hắn dỗ dành hắn, rất giống nuôi tiểu tổ tông trong nhà.

Chỉ là hắn có chút được đà lấn tới, không còn thỏa mãn lãnh địa nho nhỏ bên hông nữa, mà từng tấc từng tấc khai cương thác thổ.

Thời gian ngày một trôi đi, càng ngày càng nhiều chứng cứ hướng về một sự thật:

Năm đó Trấn Viễn quân là nhận được quân lệnh, nên mới tiến vào hẻm núi, bị quân địch mai phục tiêu diệt.

Quân lệnh của ai mà khiến cho Trấn Viễn quân không dám chống lại?

Triều đình lẫn dân gian nghị luận ầm ĩ.

Lại về sau, Hình bộ Thượng thư phụ trách án này tấu bên triều sự thật.

Nói đã tra ra đạo quân lệnh kia chính là do quyết sách sai lầm của Thái tử gây ra.

Trấn Viễn quân hủy diệt rồi, Thái tử lo lắng Hoàng Thượng trách cứ, mới đưa việc này giấu diếm đến hôm nay.

Hoàng Thượng tức giận, hạ lệnh đem Thái tử biếm thành thứ dân lưu vong.

Truy phong cha mẹ  huynh trưởng, lại ban thưởng ta thực ấp một ngàn hộ, rốt cục mới có thể lắng lại đủ mọi loại lời đồn đại.

Tống Chiêu Dương kêu trời trách đất, vì thân ca ca của mình mà cầu xin, bị Hoàng Thượng đánh đánh gậy, nhốt vào lãnh cung cấm túc.

Ta lặng lẽ lấy ra chiếc đao nhỏ hình lá liễu mà phụ thân đã tặng trước đây, vuốt ve nhiều lần, nước mắt rơi xuống.

Cha, Người luôn luôn khen con thông minh cứng cỏi, nhưng nữ nhi để Người thất vọng rồi.

Mẫu thân, lúc Người nghe được tin tức huynh trưởng bỏ mình, liền đau thương quá độ mà bỏ con đi, bây giờ người đã cùng cha đoàn tụ hay chưa?

Ca ca, ngươi rõ ràng đã đồng ý sẽ mang cho ta sữa đặc có vị mặn từ phương Bắc về mà lại không quay lại, ngươi là đồ lừa đảo.

Ta toàn thân phát run, lại không dám khóc thành tiếng.

Bỗng nhiên có người dùng cánh tay ấm áp, đem ta ôm vào trong ngực.

Không cần ngẩng đầu ta cũng biết là ai.

Ta ôm hắn làm càn khóc một hồi, thời điểm đưa tay gạt nước mắt.

Ngạc nhiên phát hiện trong lòng bàn tay mình lại tràn đầy m.á.u tươi!

“Ngươi bị thương?”

08

Tiêu Quân có chút suy yếu, kéo ra một nụ cười giảo hoạt:

“Đúng vậy a, bị nước mắt của Ngài ướp nửa ngày, tự nhiên lại thấy đau. Muốn quận chúa thổi một chút mới có thể tốt lên được.”

Cái tên này!

Bờ môi đều không có huyết sắc, còn có tâm tư nói đùa ta !

“Thổi cái đại đầu quỷ nhà ngươi! Ngươi chờ chút, ta đi truyền ngự y!”

Tiêu Quân lại một phát bắt được cánh tay của ta:

“Không thể đi. Không thể để cho bất luận kẻ nào biết.”

Tâm ta biết sự tình không đơn giản, nhanh chóng nâng hắn nằm lên giường, cởi áo ra xem xét tình hình.

Chỉ thấy có một vết đao thật dài trên n.g.ự.c nối với bụng hắn!

Tâm ta như nổi trống, quyết định thật nhanh, kéo qua một cái khăn ngậm ở miệng.

Dùng loan đao lá liễu cha đưa kề vào bắp đùi của mình.

Cắn răng một cái, quẹt một đường.

Máu tươi thuận chân của ta chảy xuống.

Thật đau.

“Nàng đang làm cái gì?”

Tiêu Quân bị ta làm cho kinh hãi, muốn đứng dậy, lại khiên động vết thương trên người.

Ta đem theo hắn trở về, thắp đèn lên rồi gọi Minh Thước.

Mở hé cửa một khe hở, duỗi chiếc chân trắng đẫm m.á.u của ta ra.

Sau đó tay mắt lanh lẹ ngăn chặn tiếng kinh hô của Minh Thước, nói lúc ta cắt áo không cẩn thận làm bản thân bị thương.

Phân phó nàng đi Thái y viện, lấy thêm chút dược phẩm cầm m.á.u hạ sốt mang đến.

Cũng lấy lý do vết thương ở chỗ tế nhị, xấu hổ không muốn gặp ai, đóng chặt cửa phòng, không cho người nào đi vào nữa.

Ta không ngủ không nghỉ chăm sóc Tiêu Quân suốt cả đêm, hắn dần dần thanh tỉnh, rốt cục cũng không sốt nữa.

Ta”Oa” Một tiếng khóc lên.

Tiêu quân rất là cảm động, nhẹ nhàng nắm chặt tay của ta, ôn nhu nói:

“Khóc cái gì? Sẽ không để nàng làm quả phụ đâu mà lo.”

“Không phải như vậy! Ngươi phải bôi thuốc liền sẹo cho thật tốt vào, không thì cơ bụng của ngươi sờ không có cảm giác tốt như trước nữa đâu, quá đáng tiếc hu hu ……”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8