Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cháu Trai Tôi Là Kẻ Xấu Trời Sinh
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:43:13 | Lượt xem: 2

Ôi, thật chán quá, tôi muốn phát điên nhưng họ không cho tôi cơ hội.

Tôi thở dài, chậm chạp quay về phòng bệnh của mẹ.

Thấy tôi trở về, mắt mẹ đỏ hoe kích động nắm lấy tay tôi:

“Huyên Huyên à, con nói cho mẹ biết đi, anh con và Đông Đông không có chuyện gì, họ vẫn còn sống đúng không?”

Nghĩ gì mà đẹp vậy.

Tôi nhìn mẹ một cách u ám:

“Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, phải dạy dỗ cháu trai cho tốt vào, nhưng mẹ thì sao? Bây giờ bọn họ chec rồi, mẹ cũng phải chịu một nửa trách nhiệm.”

Muốn tôi an ủi mẹ tôi ư?

Làm sao có thể có chuyện ấy.

Tôi cố tình chọc vào nỗi đau trong lòng mẹ.

Quả nhiên, sắc mặt mẹ tôi càng ngày càng tệ, nước mắt cũng không ngừng tuôn rơi.

Bà ấy yêu thương anh trai tôi nhất, cũng đau lòng nhất cho cháu trai.

13.

“Huyên Huyên, mẹ phải làm sao bây giờ? Anh con và cháu con đều mất rồi, sống ở đời này còn ý nghĩa gì nữa?”

Câu này thật vô nghĩa, tôi biết rõ mẹ tôi sợ chec đến mức nào.

Nếu thật sự không sợ chec thì bà đã xông lên cứu cháu trai rồi, chứ không phải đứng núp một bên gọi điện cho tôi.

Tôi liên tục gật đầu:

“Đúng vậy, bố con, anh con và cháu con đều chec rồi, ba người đàn ông ở dưới đó không có ai chăm sóc. Mẹ, mẹ có muốn xuống dưới đó cùng họ không?”

Chẳng phải là sống không có ý nghĩa sao? Xuống đó cùng họ không phải là hợp lý sao!

Mẹ tôi ngẩn người ra một lát, đột nhiên vung tay định đánh tôi:

“Vương Dư Huyên, con thật sự muốn mẹ chec sao? Con thật là đứa bất hiếu, mẹ đã nuôi con mấy chục năm trời.”

Ôi trời, không phải bà đã nói sống ở đời này chẳng có ý nghĩa gì sao?

Tôi nghiêng đầu tránh cú đánh, nhìn bà với vẻ mặt cạn lời.

“Rốt cuộc mẹ muốn con làm gì? Mẹ biết đấy, bây giờ mẹ chỉ còn mình con là người thân duy nhất thoi. Trần Duyệt Duyệt vừa mới đòi bồi thường 1 triệu, mẹ đoán cô ta sẽ đối xử với mẹ thế nào?”

Mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt phẫn nộ, nhưng bà không làm gì được.

Bây giờ bà đang nằm trên giường bệnh, tôi hoàn toàn có thể từ bỏ điều trị bất cứ lúc nào.

Sau một hồi lâu, bà mới bình tĩnh lại.

“Huyên Huyên, mẹ không cam lòng, con giúp mẹ báo thù được không? Một mạng đổi một mạng, gia đình của bọn họ đều phải chec.”

Tôi suýt nữa không nhịn được mà trợn mắt lên.

Mẹ tôi vừa bảo tôi, một cô gái yếu đuối, đi g.i.ế.c cả gia đình của hai kẻ sát nhân?

Dù có thành công hay không, thì đời tôi cũng sẽ bị hủy hoại.

Đây chính là mẹ tôi.

Tôi cười lạnh:

“Mẹ, mối thù g.i.ế.c con phải tự tay báo thù. Mẹ cứ cố gắng dưỡng sức cho khỏe lại, đến lúc đó hãy g.i.ế.c sạch hai nhà bọn họ, rồi vào tù g.i.ế.c luôn hai tên đó.”

Ha ha, mẹ tôi thực sự nghĩ tôi là tên ngốc chắc.

14.

Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi, như thể tôi là kẻ thù của bà vậy.

“Mẹ đừng có gây sự với con, nếu mẹ còn nhìn con như vậy thì con sẽ quay lại làm việc.”

“Con không để ý đến t.h.i t.h.ể của anh trai và cháu con nữa. Người nhà chị dâu có đến bắt nạt mẹ thì con cũng mặc kệ luôn đấy!”

Mẹ tôi còn chưa tỉnh táo mà hiểu ra tình hình hiện tại sao?

Lẽ ra bây giờ bà ấy phải nịnh nọt tôi chứ?

Tôi đoán, có lẽ bà đã quen với việc bắt nạt tôi rồi.

Bà ấy cũng không nghĩ đến chuyện, loại gen xấu của bà làm sao sinh ra được 1 đứa con thánh mẫu chứ?

Rốt cuộc mẹ tôi cũng hoảng sợ, bà biết rất rõ nhà chị dâu ghê gớm đến thế nào.

“Huyên Huyên, con là con gái của mẹ, mẹ biết con sẽ không bỏ mặc mẹ một mình. Hiện giờ mẹ chỉ có con để dựa dẫm mà thôi.”

Tôi lạnh lùng nhìn bà:

“Mẹ biết là tốt rồi, chị dâu còn muốn cuỗm nhà của mẹ đấy, ai biết chị ấy sẽ làm gì vì tiền chứ?”

Lúc trước vì để có thêm nhiều tiền sính lễ, nhà mẹ đẻ của Trần Duyệt Duyệt lôi kéo một đống người đến nhà tôi, uy h.i.ế.p nếu không tăng tiền sính lễ thì bọn họ sẽ tố cáo anh trai tôi tội h.i.ế.p d.â.m.

Trong tay cô ta có video bằng chứng, sính lễ bị ép tăng từ 100.000 lên 300.000.

Mẹ tôi vẫn có chút e ngại với người nhà Trần Duyệt Duyệt.

Một lúc lâu sau, mẹ tôi mới thở dài nói:

“Huyên Huyên, con có thể ngó qua chỗ anh con và cháu con được không? Mua cho hai đứa nó hai hủ tro cốt tốt nhất, đợi mẹ khỏe lại thì chúng ta về quê!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8