Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chiếu Hoa công chúa
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:32:25 | Lượt xem: 1

23

“…… Khốn kiếp! Bảo đảm Chiếu Hoa cho ta!”

“Hài tử không thể xuất sinh, c.h.ế.t liền để c.h.ế.t đi! Nếu như Chiếu Hoa của trẫm có mệnh hệ gì, trẫm còn sống sờ sờ đây sẽ lột da cửu tộc của các ngươi!”

“Sao lại chảy nhiều m.á.u như vậy?”

“Cút! Đừng cản trẫm!”

Thật ồn ào.

Ta kiệt lực mở mắt, nhìn thấy thân ảnh mơ hồ của Hoàng đế, từ xa tới gần.

Thời gian dần qua, ánh mắt rõ ràng, ta nhìn thấy hốc mắt hắn ửng đỏ.

“Hài tử……” Ta có lời hỏi hắn.

Hoàng đế đỏ mắt ngồi xuống, là ngồi xổm xuống, tất cả người trong điện lập tức quỳ nằm sấp tại đất.

“Không có gì đáng ngại.” Hắn có chút nghẹn ngào: “Chúng ta về sau sẽ còn có hài tử.”

Có đúng không?

Ta cười cười, giơ tay lên.

Hoàng đế lập tức nắm chặt tay của ta: “Sao vậy?”

Ta quay đầu nhìn hắn, nắm vuốt lòng bàn tay của hắn, giống như là đang chuẩn bị nói những lời yêu thương

Ta nói: “Ngài thiếu a tỷ của ta, một đứa bé.”

Hoàng đế sửng sốt, thần thái đầy luống cuống cùng mờ mịt.

Ăn nói khéo léo như hắn, hắn thậm chí có thể đem cái c.h.ế.t của hoàng tỷ là thời cơ thúc đẩy cho mối nhân duyên giữa hắn và ta, lại tại giờ phút này lại không thể phát ra âm thanh nào

Ta truy vấn: “Ngài nên như thế nào bồi thường cho ta?”

Hoàng đế nhắm mắt lại, sau một hồi khá lâu, hắn thẳng lưng cúi xuống.

Hắn giống như là nhận lỗi: “Chiếu Hoa nói như thế nào liền như thế ấy, trẫm dùng một đời bồi thường cho nàng.”

A.

Ý là, hắn còn muốn sống tốt qua hết một đời này cơ à.

Có đúng không?

24

Ta rất nhanh khoẻ lại, chờ đến thời điểm ta có thể xuống đất, Hoàng đế tự mình đỡ ta đi hình phòng.

Hình phòng đã được tẩy rửa sạch sẽ, thân vệ của hắn giờ phút này đều hiện thân.

Ta đảo qua mặt từng nam nhân kia, từ đó tìm được mấy gương mặt quen thuộc.

“Hoàng Thượng.” Ta lôi kéo ống tay áo của Hoàng đế, quay đầu cáo trạng: “Ngài biết bọn hắn nói qua cái gì không?”

“Cái gì?” Có lẽ là ta ngày trước luôn luôn âm tình bất định, thế là Hoàng đế càng thêm yêu bộ dáng nói chuyện ngoan ngoãn của ta hơn.

“Bọn hắn đưa ta hoàng tỷ khi về nhà, nói……” Ta nói vào tai Hoàng đế, “Chờ đón thêm một công chúa đến Đại Hạ, không bao lâu, liền có thể lại được chơi thêm một công chúa nữa rồi.”

Hoàng đế thay đổi sắc mặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y của ta.

Ta chưa hề quên.

Việc này vẫn chưa kết thúc.

Hắn ý thức được, cúi đầu nhìn ta.

Ta nhìn hắn, trong mắt hắn thấy được sự thống khổ.

Kia là thân cảnh vệ trung thành vô cùng, cùng hắn lớn lên, vì hoàng vị của hắn mà ném đầu lâu vẩy m.á.u nóng.

Nhưng mà ——

Ta muốn bọn hắn.

Ta nhìn Hoàng đế, ánh mắt sáng rực.

“…… Chiếu Hoa.” Hoàng đế cầm tay của ta, vừa lựa chọn, vừa thống khổ.

Ta nghĩ hắn đã nhớ không nổi quãng thời gian không có người yêu thương không có người đồng hành phải vượt qua như thế nào nữa, thế là hắn nói : “Chiếu Hoa còn nhớ dáng dấp bọn họ ra sao không?”

Ta nở nụ cười, chỉ từng người cho Hoàng đế nhìn.

Hoàng đế nắm tay ta, một nháy mắt lại để hắn tìm được một biện pháp tốt. Hắn cùng ta cò kè mặc cả: “Chiếu Hoa tiếp nhận phượng ấn, trẫm liền ra mặt cho nàng, nàng thấy thế nào?”

Ta cười , hôn lên đôi môi hắn: “Được.”

25

Thiến.

Phế bỏ tứ chi.

Ném vào thanh lâu làm nam kỹ.

Đây chính là kết cục của những người kia.

“Chiếu Hoa còn có người muốn g.i.ế.c không?” Hoàng đế ôm ta, đem mặt vùi vào cổ của ta, “Còn ai nữa không? Đều nói cho trẫm.”

Ta đẩy hắn ra, sai người đổi huân hương mới trong phòng.

Đêm đã khuya, ta uống thuốc rồi lên giường.

Hoàng đế nhìn thấy bình sứ trắng quen thuộc trên bàn, lo lắng hỏi: “Vẫn còn đau đầu?”

“Ừm.”

Ta nhẹ giọng trả lời, dựa vào hắn nằm xuống.

“Đây là ta nên chịu.” Ta nói.

Hoàng đế thần sắc ảm đạm, hôn đầu vai của ta: “Chiếu Hoa không nên day dứt, nàng là nàng, Quân Hoa là Quân Hoa, nếu nàng ấy vẫn cối Chiếu Hoa là muội muội, liền sẽ không trách Chiếu Hoa đâu.”

Ta cười một tiếng, “Ngủ đi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8