Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chiếu Hoa công chúa
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:32:10 | Lượt xem: 1

04

Ta một mực cầm thanh chủy thủ kia, xông vào tẩm cung của mẫu hậu.

Phụ hoàng cũng đang ở đây, mấy vị công chúa cũng có mặt.

Đại Hạ còn muốn một công chúa khác đến hòa thân, đám công chúa bọn họ khóc đỏ mắt, không muốn đi, lại không thể không đi.

Phụ hoàng vẫn là như thế, lúc tuổi còn trẻ được người người ca ngợi là người lương thiện, nhưng đến khi về già lại biến thành uất ức cùng nhát gan.

Cho dù có đất nước đã rất cố gắng, vẫn không có biện pháp chống lại Đại Hạ, điều này làm ông ấy thêm phần già nua.

Ông ấy nhìn thấy ta, vụt đứng dậy.

Gặp thanh chuỷ thủ trên tay ta không có chút m.á.u nào, mới thở phào nhẹ nhõm: “Chiếu Hoa có việc gì quan trọng không?” Ông ấy hỏi.

Ta gật đầu: “Đưa con đi hòa thân.”

Phụ hoàng mẫu hậu cùng nhau trợn mắt.

Không ai hiểu con gái bằng mẹ, mẫu hậu là người đầu tiên kịp phản ứng, nước mắt tràn mi mà ra: “Chiếu Hoa, không thể!”

Ta nhắm mắt lại.

Mẫu hậu không biết, phụ hoàng không biết.

Tất cả mọi người bọn họ đều không biết.

Nghĩ vậy, ta liền nói cho bọn họ: “Con giờ phút này chỉ muốn g.i.ế.c người, là g.i.ế.c người Đại Hạ, hay là g.i.ế.c người trong cung, phụ hoàng mẫu hậu tự mình lựa chọn đi.”

05

Một tháng sau, ta toại nguyện đứng ở trong Hoàng thành Đại Hạ .

Hoàng đế Đại Hạ chưa lập tức gặp ta, nhưng ta gặp được Vinh quý phi.

Là nữ nhân trời sinh tướng mạo thanh lệ, lại thêm mấy bộ áo gấm khoác trên người, càng lộ ra mấy phần mỹ mạo.

Nàng cúi đầu nhìn ta, ôm lấy cằm của ta bức bách ta ngẩng đầu lên: “Giống hệt tỷ tỷ của ngươi, là cái kẻ tiện nhân bại hoại.”

Ta nhếch môi, cười: “Ý tứ của Quý phi là, ta cùng hoàng tỷ đẹp giống nhau, có đúng không?”

Kỳ thật không phải.

Hoàng tỷ so với ta mắt thường cũng thấy đẹp hơn nhiều.

Nếu không phải đẹp mắt như thế, vì sao hoàng tỷ mỗi lần bởi vì ta mà rơi lệ, ta đều cảm thấy người làm sai là mình chứ?

Vinh quý phi thay đổi sắc mặt, giơ lên bàn tay muốn đánh ta.

Trên đời này, nếu có người có thể đánh ta, cũng chỉ có thể là hoàng tỷ mà thôi.

Ta đưa tay nắm chặt tay Vinh quý phi, không thu nửa phần khí lực: “Quý phi nương nương cẩn thận tay mình một chút, nếu đặt sai chỗ, trên mặt ta lưu lại vết tích, Hoàng Thượng sẽ không vui đâu.”

Vinh quý phi đau đến mặt mũi vặn vẹo, một mặt nháy mắt ra hiệu với cung nữ, một mặt chửi mắng ta: “Cái thứ tiện tỳ cũng dám lên mặt dạy bảo ta sao? Ta muốn đánh ngươi, còn phải nhìn thời gian à?”

“Cũng không cần phải xem thời gian?” Ta buông tay ra, tùy ý ngồi xuống, sờ lên mặt mình.

Có gương mặt này thật tốt biết bao nhiêu, có thể để cho dạng người đã sát hại hoàng tỷ này ghen ghét

Thu liễm suy nghĩ, ta cười duyên nói: “Hoàng Thượng còn chưa có 『 Dùng 』 qua ta đâu, vạn nhất hôm nay đột nhiên hứng khởi…… thì?”

Cẩu hoàng đế mặc người khác g.i.ế.c hoàng tỷ của ta, nhưng lại muốn đến đòi một công chúa khác để bồi thường.

Làm gì có tình yêu, chẳng qua là nhìn trúng nhan sắc của mỹ nhân dị vực chúng ta mà thôi?

Đồ vật hắn chưa “ dùng” qua, thử hỏi ai dám đụng?

Vinh quý phi quả nhiên dừng tay lại.

Nàng oán hận lườm ta một chút, không biết nhớ tới cái gì, đột nhiên cười: “Vậy ngươi tốt nhất cầu nguyện Hoàng Thượng vĩnh viễn sẽ không sủng hạnh ngươi đi, dù sao kết cục của công chúa đã nhận qua sủng hạnh là gì…… Ngươi cũng biết.”

Nhắc đến hoàng tỷ, ta cười đến càng thêm xán lạn.

Nhưng ta không nói lời nào.

Vinh quý phi quái dị nhìn ta một chút, xúi quẩy phất phất tay: “Có bệnh.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8