Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chiêu Quý Phi Tâm Kế
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:57:35 | Lượt xem: 3

“Chỉ e rằng… Chiêu Phi không thể động đến được đâu.”

“Bởi vì trong bụng nàng ấy, đã mang cốt nhục của trẫm.”

Không chỉ mọi người trong điện đều sững sờ, ngay cả ta cũng chết lặng.

【Nhưng mà… tối qua mới là lần đầu của chúng ta mà? Sao lại có thể mang thai nhanh như vậy được?】

Tiêu Minh Dạ liếc ta một cái, thần sắc điềm tĩnh, nhưng không hiểu có phải ta nghĩ nhiều không, ánh mắt đó… sao lại có chút khinh bỉ?

Gương mặt Thái hậu đen kịt lại: “Hai người các ngươi mới viên phòng đêm qua thôi mà? Hoàng đế vì bao che cho con tiện nhân này, đến cả ai gia mà cũng dám lừa gạt sao?”

Tiêu Minh Dạ khẽ lắc đầu: “Trẫm và Chiêu Chiêu, đã sớm tâm đầu ý hợp. Ngay ngày nàng nhập cung, chúng ta đã sớm cùng chung chăn gối rồi.”

【Bạo quân nói dối mà mặt không đổi sắc, diễn xuất không thua gì các phi tần hậu cung cả.】

【Nhưng hắn nói dối là để cứu ta, như thế xem ra con người hắn cũng không tệ.】

Tiêu Minh Dạ lạnh lùng lườm bọn mama đang giữ ta, mấy người đó sợ đến mức lập tức buông tay.

Ta vội nhổ miếng vải trong miệng ra, lao vào lòng Tiêu Minh Dạ.

“Hoàng thượng~”

【Hu hu… nói thật thì dáng vẻ lúc nãy của bạo quân thật sự rất quyến rũ, ta bắt đầu không nỡ để hắn chết yểu sau ba năm rồi.】

Tiêu Minh Dạ khẽ mỉm cười, nhưng ngay sau đó sắc mặt lại trầm xuống.

Hắn xoay người, nhìn thẳng về phía Ngô vương.

“Gần đây Ngô vương dường như quá nhàn rỗi, về sau chớ dắt vương phi tới trước mặt mẫu hậu bàn lời thị phi nữa.”

Ngô vương vốn thân thể yếu ớt, đối mặt với Tiêu Minh Dạ đầy uy thế thì khí thế lập tức yếu hẳn một bậc.

Hắn ấp úng không dám lên tiếng, nhưng Thái hậu ở bên cạnh thì đã nổi giận trước.

“Hoàng đế nói vậy là sao? Ai gia thương yêu vợ chồng Thần nhi, gọi họ vào cung chuyện trò bầu bạn, có gì không đúng?”

Tiêu Minh Dạ cười lạnh: “Lần sau mẫu hậu đừng giày vò Chiêu Chiêu nữa, khi ấy muốn để vợ chồng Ngô vương hàn huyên bao lâu cũng được.

Chiêu Chiêu mang thai long tự là công lớn, trẫm quyết định phong nàng làm Chiêu Quý phi, từ nay miễn tất cả lễ nghi thỉnh an.”

Sau lưng Ngô vương, Cố Uyển Ninh làm ra vẻ vô tình lên tiếng:
“Tỷ tỷ lần này mang thai cũng gấp gáp thật, không biết đã mời thái y đến khám chưa? Nhỡ đâu… có gì nhầm lẫn thì sao?”

Thái hậu nghe vậy như sực tỉnh, ánh mắt nhìn bụng ta lập tức nhuốm một tia độc ý.

“Phải rồi, truyền thái y! Ai gia muốn đích thân nghiệm xem bụng của Chiêu Quý phi có thật là mang long thai hay không!”

Tiêu Minh Dạ lập tức kéo ta ra sau, chắn trước người ta:
“Thai nhi của Chiêu Chiêu, chỉ có Thần y Tôn mới có thể xem được. Nếu để người khác lỡ tay gây ra sơ suất, ai gánh nổi hậu quả?”

Thái hậu bị lời lẽ ngang ngược kia của Tiêu Minh Dạ làm cho tức đến nghẹn họng, nhất thời không nói nên lời.

Dù sao thì trong cung cũng chẳng ai dám thật sự kéo hoàng thượng ra để nhìn bụng của quý phi.

【Mụ già độc ác kia chắc tức đến sắp hộc máu rồi. Đáng đời! Ai bảo bà thiên vị tiểu nhi tử, còn coi trưởng tử như cỏ rác? Không ngờ ta và bạo quân lại giống nhau đến vậy, đều là kẻ bị ruồng bỏ trong một gia đình thiên lệch.】

Nhìn thấy hoàng thượng ra mặt bảo vệ ta như thế, sắc mặt của Cố Uyển Ninh càng lúc càng khó coi.

Khi Tiêu Minh Dạ nắm tay ta rời đi, hắn đột ngột ngoảnh đầu, liếc nhìn Cố Uyển Ninh một cái.

“Nghe nói Ngô vương phi chẳng qua chỉ là dưỡng nữ của phủ Thừa tướng? Là dưỡng nữ thì nên có ý thức của dưỡng nữ, nhiều lần gièm pha trưởng tỷ, phạt tát hai mươi cái.

Lát nữa trẫm sẽ lệnh cho Tông nhân phủ sửa lại ngọc bài thân phận của ngươi, công bố thiên hạ — chỉ là dưỡng nữ mà thôi.”

Cố Uyển Ninh lập tức ngã phịch xuống đất, sắc mặt của Ngô vương cũng khó coi không kém.

Trong Tông thất, điều coi trọng nhất chính là huyết thống và xuất thân.

Cố Uyển Ninh từ trước đến nay vẫn lấy thân phận thiên kim phủ Thừa tướng mà ngẩng cao đầu, nhưng kỳ thực nàng ta chỉ là con riêng do một thị nữ sinh ra.

Nếu bị sửa lại thân phận trên ngọc bài, thì cả phủ Ngô vương cũng sẽ bị mất mặt theo.

Trở về tẩm cung của hoàng đế, trong lòng ta cũng không khỏi có chút thấp thỏm.

Chỉ có thể thật thà thú nhận: “Hoàng thượng, thật ra trong bụng thần thiếp… thật sự chưa có thai.”

Tiêu Minh Dạ đích thân buông màn giường xuống, ánh mắt quay lại nhìn ta đầy kỳ lạ.

“Cho nên, chúng ta càng phải tranh thủ thời gian hơn nữa.”

Còn chưa kịp nghĩ kỹ ý trong lời của Tiêu Minh Dạ, cả người ta đã bị hắn ôm ngang, xoay vòng trời đất rồi đặt thẳng lên long sàng.

【Xem ra phải mua ít thuốc “không được” cho bạo quân thôi, tiếp tục thế này thì ta chịu sao nổi chứ…】

Sắc mặt Tiêu Minh Dạ lập tức tối sầm lại, sau đó là một trận cuồng phong bạo vũ càng thêm mãnh liệt.

Cả hậu cung đều biết ta có thai, mọi đồ ăn thức uống của ta đều phải do Thái y viện nghiệm độc mới được đưa vào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8