Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chìm Trong Váy
Chương 02

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:44:03 | Lượt xem: 2

Người nữ nhân xấu xa này, kẻ đã lấy oán trả ơn trong kiếp trước, chính là nguồn cơn của mọi đau khổ của ta và tỷ tỷ.

Nếu đã như vậy —

“Tỷ tỷ, không phải hôm nay tỷ phải đi giao hàng cho tú phường hay sao? Đừng để trễ giờ, tỷ đi sớm về sớm. Còn người ở trước cửa nhà chúng ta, cứ để ta lo liệu.”

Ta dịu dàng mở miệng, tỷ tỷ và ta sống nương tựa lẫn nhau, đương nhiên tỷ ấy sẽ không có lòng hoài nghi với ta.

Thời thế ngày nay, năm sau so với năm trước càng khó khăn hơn, trên đường thường xuyên có những lưu dân c.h.ế.t đói. Trước cửa nhà chúng ta cũng thường xuyên có vài người ngất xỉu vì đói. Tỷ tỷ ta vốn tốt bụng, không nỡ nhìn họ c.h.ế.t đói.

Thế nhưng tỷ tỷ không biết, có những người căn bản không xứng đáng!

Sau khi tiễn tỷ tỷ đi, ta đứng trước cửa nhìn Chiêu Dương vẫn đang hôn mê.

Trong kiếp trước, mẫu phi của Chiêu Dương và thị vệ thông nên huyết thống của nàng ta bị người ta hoài nghi.

Đế vương nổi giận định c.h.é.m c.h.ế.t nàng ta.

Thế nhưng Chiêu Dương đã nhận được tin tức từ trước, thế là nàng ta đổi y phục với cung nữ thiếp thân rồi chạy thoát khỏi Hoàng cung, lẩn trốn khắp nơi.

Một vị lá ngọc cành vàng vốn sống trong nhung lụa, khi chạy trốn đương nhiên sẽ phải chịu nhiều khổ cực. Trang sức mang bên người đều bị cướp, còn bị đánh nhiều lần, trên người nàng ta đầy vết thương mới cũ chồng chất, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một Công chúa.

Ta và tỷ tỷ cứu nàng ta về nhà, ta còn chia một nửa cái bánh màn thầu cho nàng ta ăn.

Nhưng nàng ta lại chê bánh màn thầu ăn không ngon, bảo tỷ tỷ của ta g.i.ế.c con gà mái duy nhất trong nhà để bồi bổ thân thể cho nàng ta.

Khi tắm rửa, nàng ta còn lẻn vào phòng tỷ tỷ của ta, lấy đi tấm tơ lụa mà ta và tỷ tỷ đã làm việc vất vả mới dệt được.

Chiêu Dương nói nàng ta da thịt mẫn cảm, phải dùng lụa để lau người mỗi ngày.

Tơ tằm đắt đỏ, ta và tỷ tỷ tốn mấy tháng mới làm được một tấm nhỏ như vậy.

Vương viên ngoại đã trả trước tiền cọc từ lâu.

Giờ đây tơ tằm bị phá hư, Vương viên ngoại nhân cơ hội mà nổi cơn thịnh nộ, cưỡng bức tỷ tỷ của ta đi làm tiểu thiếp của ông ta, coi như là trả nợ.

Chiêu Dương lại nói: “Tỷ tỷ của ngươi chỉ là một cô nương nhà nghèo, giờ đây có thể gả cho viên ngoại làm quý thiếp đã là may mắn do ta đã mang đến cho nhà các ngươi rồi.”

Ta hận, nhưng đã không có cách nào để đối phó với nàng ta.

Chỉ vì vào ngày hôm đó, thân phận Công chúa của nàng ta cuối cùng cũng không còn bị nghi ngờ nữa, thậm chí Đế vương còn cảm thấy có lỗi với nàng ta.

Một đoàn người đông đảo đến chỉ để đón nàng ta trở về cung.

Sau khi biết được thân phận Công chúa của nàng ta, ta đã cầu xin nàng ta vì ơn cứu mạng mà cứu lấy tỷ tỷ của ta.

Nàng ta không những từ chối mà còn vì vị phò mã tương lai đến đón nàng ta đã liếc mắt nhìn ta nhiều hơn vài lần, nàng ta sinh lòng bất mãn với ta.

Nàng ta đã tự ý làm chủ bí mật gả ta cho vị Thừa tướng đã ngoài năm mươi làm thiếp.

Ta đã sớm có ý trung nhân, dù là một vị thư sinh nghèo, nhưng dù sao chúng ta cũng là lưỡng tình tương duyệt, vì vậy ta đã cầu xin nàng ta đừng đối xử với ta như vậy.

Nàng ta lại nói, như vậy là vì tốt cho ta.

Phu nhân của Thừa tướng rất hay ghen, ngày nào ta cũng sống rất khó khăn, dù ta có cẩn thận thế nào, cuối cùng cũng bị gán tội thông dâm với gã chăn ngựa, và cuối cùng c.h.ế.t thảm ở hậu viện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8