Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cho đến bao giờ
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:44:07 | Lượt xem: 1

10

Chu Dương đứng trước mộ của bố, giống như một ông cụ đang hồi tưởng về quá khứ.

“Bố đi rồi, không ai đánh anh, cũng không còn ai quản thúc anh. Có lúc anh hận ông, hận bố ngày nào cũng rao giảng đạo lý, vậy mà lại không thể bảo vệ mẹ. Hận ông cái gì cũng muốn nhúng tay, cho rằng mình là đại ca thiên hạ. Nhưng cũng có lúc anh thấy bố rất vĩ đại, như một ngọn núi cao, cũng như một quyển sách.”

“Bố, bố can thiệp đời con nhiều như vậy, lại làm được một chuyện tốt nhất là cưới Lâm Mạn cho con. Cảm ơn bố, bố yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Lâm Mạn, cũng sẽ thay bố chăm sóc tốt cho mẹ kế.”

Buổi tối, một mình Chu Dương đứng trên ban công, trong bóng đêm ánh lên đốm lửa đỏ tươi kì dị. Tôi đi đến, ôm lấy anh từ phía sau.

Anh dập tàn thuốc, sau đó xoay người ôm lấy tôi. Tôi lấy tay xoa mặt anh. Hình như Chu Dương đã khóc rất lâu, khóc đến mức khiến người ta đau lòng, nước mắt không ngừng trào ra.

Anh nói: “Mẹ anh mất, bố cũng đi rồi, căn nhà đó chỉ còn lại một mình anh.”

Tôi nhanh chóng ôm chặt, nói: “Anh còn có em, còn có các con của chúng ta, mẹ con em sẽ luôn ở bên cạnh anh.”

Ngày sinh nhật hai mươi tám tuổi của tôi, tôi không cẩn thận bị trẹo chân. Chu Dương sốt ruột chạy đến, không nói lời nào, ôm tôi xuống lầu trước mắt bao người, đi đến bệnh viện kiểm tra.

Bác sĩ nói không có gì đáng lo. Bây giờ đứa nhỏ đã hơn ba tháng, phát triển rất tốt, cuối cùng Chu Dương cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, anh cẩn thận ôm lấy tôi, đến bãi đỗ xe cũng không chịu thả tôi xuống.

Anh nói bệnh viện cách nhà không xa, bây giờ đang bị tắc đường. Nếu tôi muốn ước nguyện trước mười hai giờ thì hãy để anh ôm đi.

Chu Dương vừa đi, vừa hỏi nguyện vọng sinh nhật của tôi.

Tôi nói: “Chỉ cần người thân bình an, còn lại thì sao cũng được.”

“Không có gì cụ thể sao? Ước cho bản thân em ấy?”

“Hừm, cũng có, năm hai mươi sáu tuổi, lúc mẹ em thúc giục kết hôn, em đến chùa cầu duyên, hy vọng sẽ được gả cho một người dịu dàng, cùng trải qua cuộc sống bình yên giản dị với người đó, sau đó cùng đối phương ngắm mặt trời lặn trên bờ biển.”

“Lâm Mạn, hay là anh dẫn em đi du lịch nhé. Đầu tiên đi Nhị Hải ngắm mặt trời lặn cùng em, rồi đến Bắc Kinh dạo hẻm nhỏ, sau đó đến Nam Kinh ngắm ngô đồng…”

“Được.”

Chu Dương lại hỏi tôi: “Em còn muốn đi đâu không?”

“Đi Trùng Khánh ăn lẩu.”

“Ừ.”

Tôi hỏi anh: “Đến nhiều nơi như vậy rồi, sau đó đi đâu nữa?”

“Sau đó thì về nhà, nấu cháo bí đỏ cho em ăn. Em thích ăn món gì thì anh làm món đó. Sau đó hai chúng ta nuôi đứa nhỏ lớn lên…”

“Ha ha…”

Tôi cười hạnh phúc trong lòng anh.

Tôi vẫn còn nhớ rõ tiếng cười vang ngày hôm đó, cảm giác hạnh phúc vẫn còn đọng lại trong lòng tôi, nhưng những ngày đó rõ ràng đã trôi qua lâu thật lâu rồi…

Lâu đến mức nhắc lại đứa trẻ năm tháng tuổi ấy, tôi cũng không còn thấy thương tiếc nữa.

Tôi và Chu Dương không thể đến những nơi mà anh từng nhắc đến, ngoại trừ trước đó hai chúng tôi thật sự đi ngắm mặt trời lặn một lần, những nguyện vọng còn lại vẫn chưa thể thực hiện.

Lúc Chu Dương chạy đến bệnh viện, bác sĩ đã truyền nước biển cho tôi. Tôi vô cùng yếu ớt nằm trên giường, vẻ mặt buồn bã.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8