Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cho đến bao giờ
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:44:09 | Lượt xem: 1

Tuy nơi hoạt động giảng dạy là một thôn xa xôi trong núi, nhưng phong cảnh rất đẹp, không trí trong lành, thôn dân hiếu khách. Ở đó có hai trường tiểu học, một tòa nhà trung học.

Ngoại trừ những lùa tập huấn những giáo viên địa phương, có đôi khi tôi sẽ đứng lớp dạy bọn nhỏ. Dù cuộc sống hơi vội vàng, nhưng tôi lại cảm thấy rất ý nghĩa phong phú, tâm trạng cũng dần tốt lên.

Mỗi ngày Chu Dương đều nhắn tin cho tôi, chủ yếu báo cáo anh ăn gì, mấy giờ đi ngủ, mấy giờ thức, ngày họp mấy lần. Anh dặn tôi phải chăm sóc bản thân thật tốt, muốn ăn gì thì cứ nói, anh sẽ gửi qua.

Có đôi khi tôi quên trả lời tin nhắn của Chu Dương, anh cũng không nói gì, ngày hôm sau vẫn gửi tin nhắn cho tôi.

Anh gửi cho tôi hai cục sạc dự phòng và một cái đèn pin, gửi rất nhiều đồ ăn vặt tôi rất thích, cách năm ba ngày thì gửi nhu yếu phẩm cho tôi, có kem chống nắng, có thuốc xịt muỗi, và hai đôi giày thể thao mới.

Hình như Chu Dương biết rõ thời tiết bên này còn hơn cả tôi, sau đó nhắn cho tôi biết nên mặc đồ mỏng hay dày, nhắc tôi nhớ lấy ô.

Giữa tháng năm, đôi giày tôi mang từ nhà đến sắp bị hỏng đế, tôi mang đôi giày hỏng đi từ trên núi xuống dưới núi. Từ trường trở về, nhìn thấy bọt nước trên chân, tôi mới nhớ đến hai đôi giày Chu Dương gửi cho tôi, từng bị tôi coi là đồ bỏ mà ném ở góc phòng.

Sáng sớm một ngày tháng sáu, nhìn trời nắng bên ngoài, anh lại nhắc nhở tôi cầm ô. Tôi vội vàng cầm ba lô đi học, kết quả lúc tan học, mưa bên ngoài đã khiến cho đất vàng trở nên lầy lội.

Tôi đứng tựa cửa chờ mưa tạnh, nghiêm túc đọc lại từng tin nhắn anh gửi cho tôi, mũi hơi cay.

Tôi nói với anh: “Chu Dương, em không mang ô.”

Anh nói: “Không sao, anh chờ mưa tạnh cùng em.”

Sau đó anh gọi video cho tôi. Đã hơn hai tháng chúng tôi không gặp nhau, hình như anh ấy gầy đi. Lúc nhìn thấy tôi, Chu Dương nở nụ cười.

Anh hỏi tôi có khỏe không, tôi nói ổn. Tôi hỏi lại anh ấy, Chu Dương bảo không ổn.

Anh nói: “Lâm Mạn, anh nhớ em, anh có thể tới tìm em không?”

“Sao anh lại giống như con nít vậy?” Tôi nói: “Em làm việc ở đây, anh có đến thì em cũng không có thời gian cho anh.”

Chu Dương gật đầu, không nói đến chuyện tìm tôi nữa. Tôi nói với anh bên này mọi chuyện đều ổn, cũng dặn anh phải chăm sóc tốt cho bản thân.

Anh nói rất nhiều chuyện với tôi, tôi chăm chú lắng nghe. Lúc cúp máy, tôi nói có thể cuối năm sẽ về, anh cười bảo được.

Tháng tám, cũng là tháng thứ năm tôi ở lại nơi này. Thời tiết rất nóng. Không có điều hòa, tôi chỉ có thể tắm nước lạnh để giải nhiệt.

Các thôn dân thường bày bàn ở dưới tàng cây, ngồi ở ven đường hóng gió đêm, rất khuya mới về nhà. Tôi cũng đi theo bọn họ, có khi còn được chia một miếng dưa hấu ngâm nước giếng.

Tôi thường dùng đèn pin soi đường về chỗ ở một mình. Không biết từ hôm nào, tôi như cảm thấy bị người khác theo đuôi. Nhưng khi vụt đèn pin qua thì lại không thấy gì cả.

Sau đó, người kia sẽ ném một hai cục đá. Tôi giả vờ gọi điện thoại cho người khác, vừa chạy vừa bước nhanh hơn. Sau đó tôi không dám đi nữa. Một mình tôi ở trong phòng bật quạt, nửa đêm lại có người lấy cục đá đập cửa sổ của tôi.

Tôi phản ánh tình hình với chi bộ thôn, họ nói gần đây đúng là có một người đàn ông tinh thần không bình thường hay lui tới thôn, họ nói sẽ xử lý, bảo tôi đừng sợ.

Lúc quay về, tôi vẫn không an tâm. Đêm đó tôi gặp ác mộng, lúc tỉnh lại thì thấy bên giường có người đang ngồi.

Tôi sợ đến mức nắm chặt chăn, người đó nói: “Đừng sợ, anh là Chu Dương.”

Ta mơ màng nhìn về phía anh. Còn anh lẳng lặng ngồi đó, dường như đang đợi tôi nhận ra.

Anh nói công ty có một kỳ nghỉ dài hạn, thế là anh đến đây.

Không biết vì sao, tôi bỗng không nhịn được mà khóc, nước mắt giàn giụa.

Anh nhích lại gần, ôm tôi vào lòng: “Sao lại khóc?”

Tôi không kể anh nghe việc tôi bị theo dõi, tôi bảo chắc khóc vì vui.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8