Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cho đến bao giờ
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:44:13 | Lượt xem: 1

15

Mãi đến nghe thấy bên ngoài có người đang la hét, bác sĩ già nói cho người trong thôn biết chúng tôi còn bị kẹt ở dưới chân núi, đại đội của thôn và những thôn dân nhiệt tình mang theo công cụ, đào bới ba giờ, cứu hai chúng tôi lên.

Chu Dương lên cơn sốt, may mà ngày hôm sau đã hạ nhiệt. Anh nhảy nhót trước mặt tôi hai cái, nói cho tôi biết vết thương của anh cũng không đáng ngại, bảo tôi đừng quá cẩn thận như vậy.

Chúng tôi ở trên núi sáu ngày, trấn bắt đầu được xây dựng lại. Người phụ trách cũng bảo tôi kết thúc công việc sớm.

Tôi rời khỏi nơi đó, lại trở về thành phố quen thuộc. Dưới lầu tiểu khu vẫn có người đàn hát, trường học vẫn làm cho tôi có cảm giác tinh thần nhiệt huyết. Công viên vào cuối tuần vẫn cười nói vui vẻ như cũ, nhà của tôi và Chu Dương vẫn là ngôi nhà kia.

Cuộc sống bình thản và hạnh phúc, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Từ đó về sau, Chu Dương bắt đầu trở nên hết sức quý trọng những thứ trước mắt. Dường như anh là dùng tất cả thời gian để lên kế hoạch, sau đó kiên quyết thực hiện.

Ngày 1 tháng 11.

“Lâm Mạn, có phải ngày mai em không có tiết không?”

“Ừ, sao vậy?”

“Chúng ta đi ngắm biển đi.”

“Anh không đi làm sao?”

“Anh xin nghỉ rồi.”

Tôi ngỡ ngàng nhìn về phía anh, anh đáp lại bằng một ánh mắt kiên định và nụ cười dịu dàng.

Chúng tôi đi tàu cao tốc đến một nơi gần nhà nhất để ngắm biển. Vì không phải thời gian nghỉ lễ, cho nên người bên bờ biển cũng không nhiều.

Anh nắm tay tôi, chúng tôi đi dạo trên bãi biển cho đến khi mặt trời lặn.

Dưới chân là cát vàng mềm mại, gió biển lạnh nhưng không đến nỗi thấu xương. Trời chiều như trôi chậm lại, từng chút từng chút nhào nặn bầu trời  thành màu sắc của mình. Biển xa xa cũng bị nhuộm màu. Đúng là một khung cảnh mặt trời lặn đẹp đến nghẹt thở, còn rung động hơn nhiều so với trong tưởng tượng của tôi.

Chúng tôi tìm một nhà nghỉ để ở qua đêm. Ngày hôm sau, chúng tôi đi ăn món ngon đặc sắc của địa phương. Tôi khoác tay anh, vui vẻ quên hết tất cả.

Quên hết tất cả, tất nhiên sẽ có thứ không tốt đến quấy rầy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8