Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cho đến bao giờ
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:43:59 | Lượt xem: 2

4

Đêm Giáng sinh, trong văn phòng hết sức náo nhiệt, tôi lấy táo học trò tặng chia cho giáo sư.

Giáo sư Trần hỏi tôi: “Tiểu Chu làm gì vậy? Cậu ấy bận rộn quá. Vợ chồng trẻ bây giờ thịnh hành chuyện đi hưởng tuần trăng mật. Nhân kỳ nghỉ đông này nhất định phải bù đắp đấy!”

Tôi gật đầu ứng phó, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa thấy bất đắc dĩ…

Tôi đến bãi đỗ xe mới chợt nhớ ra chiều nay đã mang xe đi bảo dưỡng, tôi chỉ có thể ngồi xe buýt về nhà.

Mỗi mình tôi tự do tự tại. Tôi muốn ăn sơn tra, vậy nên tôi đi đến ngõ phố nhỏ phía sau trường học mua một cây sơn tra bọc đường.

Vì đêm nay là Giáng sinh, bên ngoài trường học cũng ồn ào hơn bình thường rất nhiều. Có nhiều người bán hoa, bán táo.

Tôi đi dạo vài vòng, mua được một túi sơn tra bọc đường, một túi hạt dẻ nướng, sau đó đi về phía trạm xe.

Bầu trời càng lúc càng tối, những đóa hoa tuyết lạnh lẽo rơi trên mu bàn tay

Tuyết rơi, đèn đường trong ngõ phố cũ tỏa ánh sáng mờ nhạt. Hoa tuyết rơi xuyên qua tia sáng nhàn nhạt, tôi dừng bước chân, ngắm nhìn tuyết rơi.

Tích tích…

“Lâm Mạn, sao em lại không về nhà?”

Tôi quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, Chu Dương đang thò đầu nhìn ra cửa sổ xe.

Thấy tôi không có phản ứng, anh vội vàng đi xuống xe đi đến trước mặt tôi. Anh cầm giúp tôi hai túi đồ, phủi tuyết bám trên tóc, sau đó dẫn tôi đến ghế phụ lái.

“Sao em không lái xe?”

“Bảo dưỡng rồi.”

“Vậy sao em không gọi cho anh?”

“Một người không về ăn cơm chiều thì sao em dám trông cậy người đó đến đón em?”

“Ha…”

“Anh cười cái gì?”

“Hóa ra em cũng biết nói chuyện móc mỉa người khác.”

Tôi dừng lại một chút, ăn một quả sơn tra ngào đường, không để ý đến anh nữa.

Không biết Chu Dương về nhà từ khi nào, hơn nữa đã chuẩn bị sẵn đồ ăn ngon.

Anh nói sẽ đi hâm nóng lại đồ ăn. Tôi gật đầu, ngồi trên sô pha ăn hạt dẻ nướng.

Tôi hỏi Chu Dương sao hôm nay lại về sớm như vậy, anh bảo hôm nay không có nhiều việc nên tan làm sớm.

Anh nói món cháo bí đỏ này mới học được gần đây, hỏi tôi ăn có ngon không.

Tôi gật đầu, hỏi anh có thể dạy cho tôi không. Anh nói: “Em năn nỉ anh đi, anh sẽ dạy cho em.”

Tôi trợn mắt nhìn anh, ngạc nhiên nở nụ cười. Chu Dương cũng cười, hình như hôm nay tâm trạng anh rất tốt. Không khí trong nhà hiếm khi ấm áp như thế.

Tôi vào phòng bếp để rửa bát, nhưng Chu Dương nói hôm nay mọi chuyện để cho anh làm. Tôi hơi khó hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ quay lại ngồi trên sô pha xem TV.

Sau khi dọn dẹp xong, anh đi ra đưa cho tôi một đĩa táo.

“Ăn táo đi.”

Táo được rửa sạch sẽ tỉ mỉ, trên bề mặt vẫn còn vương vài giọt nước.

Tôi đưa tay đón lấy, hỏi Chu Dương: “Sao hôm nay lại ân cần vậy?”

Anh trả lời: “Hôm nay là đêm Giáng sinh.”

“Đêm Giáng sinh là nghĩ đến em à? Không lẽ…”

“Dù anh không phải người tốt, nhưng anh hy vọng em sẽ được bình an.”

Tôi cười cười, hỏi anh còn không, anh chỉ vào phòng bếp rồi hỏi tôi: “Ăn cơm xong mà vẫn còn ăn bữa phụ được à?”

Tôi không để ý đến anh, đi vào bếp chọn ra một quả táo đỏ thẫm. Nhưng so với quả kia thì vẫn kém hơn một chút.

Tôi rửa táo cẩn thận rồi đi đến chỗ anh, đưa cho Chu Dương: “Chúc anh bình an nhé.”

Chuyện cũng chỉ có bao nhiêu đấy. Tôi không muốn phá vỡ cảm giác gia đình còn sót lại này, vẫn độc chiếm phòng giường lớn bốn mét như trước, mà anh ấy vẫn sắm vai Tiểu Chu cách vách.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, hai chúng tôi không thể nào tránh mặt nhau mãi. Quan hệ của chúng tôi chỉ có tiến triển hẳn là bắt nguồn từ lần Chu Dương bị đau dạ dày.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8