Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cho đến bao giờ
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:44:06 | Lượt xem: 1

9

Chu Dương hơi cúi đầu rồi nói tiếp: “Lúc đầu anh không thể vượt qua được rào cản trong lòng, nhưng sau đó anh lại sợ phải quay lại. Anh không biết phải đối mặt với em như thế nào, làm sao để giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra, để em nguôi giận.”

Anh nói: “Lâm Mạn, đừng giận anh nữa, cùng nhau sống thật tốt nhé. Lần này anh sẽ thể hiện hết sự chân thành của mình.”

Chu Dương ngập ngừng dang tay ôm siết tôi vào lòng. Tôi cảm nhận cái ôm ấm áp của anh, bỗng có cảm giác như cây khô gặp được mùa xuân.

Tôi lau nước mắt trên mặt, nói với anh: “Anh trúng thưởng rồi.”

Anh cũng cười: “Có thể tóm được trái tim Lâm Mạn đúng là phần thưởng lớn.”

Tôi cười, lấy giấy khám thai cho anh xem: “Lần này là mua một tặng một.”

Có người vì chuyện củi gạo dầu muối mà cãi nhau, còn quan hệ của hai chúng tôi lại từ chuyện vụn vặt mà thành, ngày qua ngày lại càng ngọt ngào hơn.

Chu Dương nấu ăn rất giỏi. Anh nói công việc của mình cũng không phải bề bộn nhiều việc lắm, để tôi làm một tiên nữ vui vẻ. Nhưng tôi lại cứ quấn quýt lấy anh, năn nỉ anh dạy cho tôi đủ loại món ngon.

Anh bảo bộ dáng tôi nấu cơm rất vất vả, nhưng mùi vị cũng ngon. Anh nói anh rất thích cảm giác cuối tuần ngồi trên sô pha đọc báo kinh tế, nghe tôi quậy phá trong bếp, sau đó cùng tôi ăn trưa.

Tính tình của anh rất tốt, đây là chuyện mà tôi biết ngay từ lúc anh ấy không chấp nhận tôi.

Khi tôi làm việc nhà có lúc sơ ý, nhưng dù thế nào thì Chu Dương cũng không nổi giận. Bộ quần áo anh phải mặc vào ngày mai để đi họp bị tôi làm hỏng, anh cũng không trách tôi, trái lại còn cười cười an ủi tôi.

Tôi nói: “Hôm qua anh tỉ mỉ chọn bộ đồ này mà lại bị em làm hỏng, anh cũng không mắng em.”

Chu Dương ôm tôi vào lòng, vỗ về nói: “Em là vợ anh, không phải nhân viên của anh. Em không cẩn thận làm hỏng việc, nếu anh mắng em, vậy thì có khác gì anh đối xử với nhân viên đâu?”

Lời nói của anh khiến tôi cảm thấy cả thế giới trở nên vô cùng ấm áp.

Khi biển số xe bị hạn chế, hai chúng tôi chờ đối phương tan làm, cùng bước về nhà.

Có đôi khi thấy quán nướng bên đường, hai chúng tôi sẽ ghé ăn một chút. Buổi sáng anh đưa tôi đi làm, buổi chiều đón tôi về nhà. Tôi rất thích được ngủ trưa trong vòng tay anh vào những ngày cuối tuần, sau đó cùng anh đi dạo phố, dạo công viên vào buổi chiều.

Có lúc Chu Dương bận rộn công việc, tôi sẽ đi mang cơm cho anh.

Anh lại nói: “Bây giờ em có em bé rồi, phải nghỉ ngơi nhiều vào.”

Tôi bảo: “Nhưng tiền trong tài khoản quan trọng hơn.”

Chu Dương vui vẻ như một đứa trẻ, sau đó anh vừa ăn vừa nói suy nghĩ của mình, hai chúng tôi dự định cuối tuần sẽ đi Hạ Môn chơi.

Thấy không gian chốn ngoại ô, chúng tôi thỏa sức tưởng tượng sau này khi về già sẽ sống ở một nơi như thế này. Xung quanh dựng một hàng rào, trong sân trồng loại hoa tôi thích, sân sau là vườn rau nhỏ, nuôi thêm một con chó, trồng hai cái cây to để lấy bóng mát vào mùa hè.

Bạn thân của tôi nói cô ấy và chồng chuẩn bị đến Quảng Châu phát triển sự nghiệp. Hai người nỗ lực phấn đấu, sắp mua được nhà. Tôi kể cho cô ấy nghe về tương lai tốt đẹp của tôi và Chu Dương.

Cô ấy cười vui vẻ nói: “Sao hai cậu lại suy nghĩ như ông bà cụ thế?”

Tôi lại bảo: “Cậu không hiểu đâu, đây là linh hồn tương hợp.”

Tháng chín năm nay, bố của Chu Dương rời khỏi thế gian trong giấc ngủ.

Anh kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện trong quá khứ.

Anh nói: “Mẹ anh mất sớm, là bố đã nuôi nấng anh. Năm mười bốn tuổi, bố cưới mẹ kế. Lúc anh anh sống c.h.ế.t không chấp nhận, bố anh cũng không thèm để ý. Đêm Giáng Sinh, bố tặng táo cho mẹ kế, mẹ kế tặng quả táo đó lại cho anh, nhưng anh lại hất văng quả táo lăn lóc trên đất. Bố cương quyết đánh anh một trận. Anh khóc mặt mũi lấm lem nhặt táo lên rồi rửa ăn. Sau đó bố anh lại lấy một quả táo khác, bảo anh đưa cho mẹ kế. Ông nói dù lòng người có xấu xa cách mấy, thì cũng mong muốn cuộc sống của người sống cùng mình được bình an.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8