Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chở ‘Mẹ Thiên Hạ’ Đi Làm
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:04:17 | Lượt xem: 3

Nhưng tôi lại không ngờ, chị ấy lại trước mặt mọi người khóc lóc nức nở.

“Hiểu Vân, chị cảm thấy từ lúc em mới vào công ty chị cũng đối xử với em rất tốt, chăm sóc em như em gái, chị biết em kết hôn đã 3 năm nhưng vẫn chưa có con, nhưng sao em lại vì ghen ghét mà hại con của chị.”

Đầu óc tôi nổ tung, tôi đứng đó như trời trồng.

Trước đây, tôi cũng có tâm sự chuyện gia đình mình với Hoàng Vũ Phỉ, tôi nói đã tìm đủ mọi cách nhưng vẫn chưa thể có con, nhưng tôi không có ý định hại con chị ấy.

Đây cũng là nỗi khổ tâm của tôi, ngoài chị Hoàng tôi chưa từng kể cho ai nghe.

Chị ấy bất ngờ nói ra, tôi á khẩu không trả lời được, những gì trước đó muốn nói cũng không nói ra được.

Cũng không hề nghĩ tới, từ lúc bước vào phòng bệnh, có một đồng nghiệp đã quay lén mọi chuyện úp lên mạng.

Trong video clip, tôi đứng đó như trời trồng, bị người nhà bệnh nhân chỉ trích.

Trong phần bình luận đã không chịu nổi, rất nhiều cư dân mạng đã chửi tôi.

[Nhìn chị này hiền lành ít nói, không ngờ tâm tư lại độc ác như vậy.]

[Tướng mạo này là người rất xấu, đừng hỏi tại sao tôi lại biết.]

[Xứng đáng không có con, ông trời có mắt.]

[Quả báo trước mắt, cả đời này cô ta cũng sẽ không có con được.]

Người nhà của Hoàng Vũ Phỉ càng lúc càng kích động, thậm chí muốn động tay động chân với tôi.

Trong lúc hoảng loạn, tôi không biết ai đã đẩy tôi một cái, rồi đ.ấ.m đá vào bụng tôi.

Nháy mắt trời đất quay cuồng, tôi ôm bụng nằm trên mặt đất.

Những cơn đau co giật ở bụng tôi và cảm giác ấm áp ở ngực.

Sau đ1o mắt tôi mờ dần, toàn thân bất lực, rơi vào hôn mê, chờ khi tôi tỉnh lại, Tề Lâm đỏ mắt mà nói: “Hiểu Vân, con của chúng ta mất rồi, bác sĩ nói là vừa mới được một tháng.”

Tôi nhắm hai mắt vùi đầu trong chăn.

Nghĩ đến đây, lòng tôi vẫn còn rất đau, tôi đẩy gọng kính, thờ ơ nói: “Xin lỗi nhé chị Hoàng, mấy hôm nay xe em bị hư, đã đem đi sửa, không chở chị được.”

Hoàng Vũ Phỉ không nghĩ tới một ‘ma mới’ đi làm lại dám từ chối ‘ma cũ’, hơi khó chịu nói: “Tại sao chị vừa nhờ thì xe liền hư, sáng nay còn thấy em chạy mà?”

Hoàng Vũ Phỉ có quan hệ họ hàng với một người ban lãnh đạo. Cụ thể là ai thì chị ta chưa từng nói với tôi. Cho nên tôi cũng chưa dám trở mặt hoàn toàn với chị ta.

“Thật đó chị Hoàng, xe của em là xe điện không biết làm thế nào nhưng cứ sạc không ăn điện. Em đang định ngày mai cuối tuần sẽ đem xe đi sửa thử, nếu chị không tin có thể xuống hầm xe mà xem, pin chỉ còn có một chút.”

May là hôm qua tôi quên nạp pin, cho dù chị ta thật sự muốn xem tôi cũng không sợ.

Hoàng Vũ Phỉ nhìn chằm chằm tôi một lúc, xác nhận tôi không có nói dối: “Vậy xe chồng em đâu, mấy ngày tới em lấy đi đi, để chồng em đi tàu điện ngầm!”

Tôi thiếu chút nữa là bật cười rồi.

Lợi dụng tôi không được, còn tính lợi dụng cả chồng tôi.

“Em và chồng em đi làm hai hướng khác nhau, anh ấy làm ở ngoại thành, không có xe là không được đâu.”

Hoàng Vũ Phỉ thấy tôi từ chối thêm lần nữa thì bĩu môi: “xì” một cái rất nhỏ nhưng tôi nghe được rồi.

Hoàng Vũ Phỉ lập tức thay đổi sắc mặt, cười nói như cũ: “Vậy sửa xe cần mấy ngày, khi nào sửa xong có thể cho chị quá giang rồi đúng không?”

Vừa hay đã hết giờ làm việc, tôi đứng lên thu dọn đồ đạc, cũng không ngẩng đầu lên mà nói cho có lệ:

“Chị Hoàng, cái này em cũng không xác định được, đợi sửa xong rồi nói, hơn nữa chị đang có thai, tay lái em yếu lắm nếu xảy ra chuyện gì em gánh không nổi.”

Hoàng Vũ Phỉ thấy thái độ lạnh nhạt của tôi, hừ một tiếng: “Đồ ích kỷ, ai thèm ngồi xe của cô.” Rồi ra về trước.

Nam mô a di đà Phật, rốt cuộc cũng chịu buông tha tôi rồi, chị ta đứng gần tôi mà có chuyện gì, nhà chị lại đổ thừa tôi nữa.

Tôi không dám đụng vào ‘mẹ thiên hạ’ đâu.

Về đến nhà, tôi cũng kể chuyện này cho Tề Lâm nghe, kiếp trước tôi không có kể cho anh ấy nghe chuyện tôi đưa đón một phụ nữ mang thai đi làm.

Chồng tôi nghe xong liền khen tôi từ chối là tốt, sau đó còn phân tích đúng sai cho tôi nghe. Tôi nhất thời có chút xúc động, nếu đời trước tôi hỏi ý kiến của anh ấy trước, có phải sẽ không có chuyện gì xảy ra, có phải con chúng tôi vẫn còn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8