Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chở ‘Mẹ Thiên Hạ’ Đi Làm
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:04:24 | Lượt xem: 2

Bây giờ chỉ là mới bắt đầu thôi, đối phương là một cái hố sâu không đáy, một khi biết cô ta là một người yếu đuối, dễ bị thao túng, sẽ còn bòn rút nhiều hơn.

Tâm trạng tôi khá vui vẻ, tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Chuyện này, thật ra vẫn có chút ảnh hưởng đến tình chị em thân thiết của hai người đó.

Thái độ của Nghiêm Khả Khả đối với Hoàng Vũ Phỉ mấy ngày nay có chút lạnh nhạt.

Nhưng Hoàng Vũ Phỉ luôn tỏ ra vô tội: “Khả Khả, có phải em giận chị hay không? Chị thật sự không biết anh ấy đến văn phòng tìm em, thật là quá đáng.”

Sau đó Hoàng Vũ Phi bắt đầu khóc: “Sau khi chị biết đã cảnh cáo anh ấy rồi, cũng do anh ấy quá lo lắng cho chị và đứa nhỏ, nên mới hành động không suy nghĩ như vậy, chị nói với anh ấy Khả Khả chăm sóc em rất tốt, không như mấy người họ Lý, khẩu phật tâm xà.”

Ha Ha, mấy người họ Lý? Là nói tôi sao?

Tôi cũng không thèm để ý.

Hoàng Vũ Phỉ sau một hồi nói ra nói vào, hai người lại thân thiết như cũ.

Cùng nhau đi ăn trưa, cùng nhau đi toilet.

Gần đây tôi để ý, bụng Hoàng Vũ Phỉ càng ngày càng lớn, ngồi ở ghế phụ không có thắt dây an toàn.

Cái này rất nguy hiểm, chỉ cần thắng gấp rất dễ xảy ra sự cố.

Nhưng tôi cũng không có nhắc nhở.

Trong mấy tháng qua, tôi ở trong nhóm làm việc rất tốt.

Sống lại một đời, nhiều chuyện đã thấy rõ, nên năng lực làm việc cũng cải thiện.

Quan hệ với nhóm trưởng cũng rất tốt, tính theo thời gian, trong bụng tôi lúc này chắc cũng đã có em bé.

Trong khoảng thời gian này, tâm trạng tôi vui vẻ thoải mái, khuôn mặt cũng rạng rỡ hơn rất nhiều.

Trái lại, Nghiêm Khả Khả ngày nào cũng bị Hoàng Vũ Phỉ ‘hành’, khuôn mặt xám xịt.

Chỉ trong một tháng, chồng của Hoàng Vũ Phỉ tới gây chuyện không dưới 5 lần.

Lần nào cũng vậy, chỉ có một lỗi, là do Nghiêm Khả Khả chăm sóc không chu đáo.

Lần nào cũng vậy, cuối cùng Nghiêm Khả Khả phải bồi thường bằng tiền mặt, Nghiêm Khả Khả đang nuôi hai con trùng hút máu.

Nhưng có lòng tốt lại không được quả tốt.

Một bên bị chồng của Hoàng Vũ Phỉ gây chuyện, một bên Hoàng Vũ Phỉ khóc lóc nói không liên quan đến chị ta.

Đôi vợ chồng này ‘hành’ Nghiêm Khả Khả muốn suy nhược tinh thần, làm gì có tâm trạng làm việc.

Nhiều lần bị sếp phê bình.

Nghiêm Khả Khả cuối cùng cũng nhận ra, cái gì là dự án lớn, rõ ràng là dụ cô ta.

Đối xử với Hoàng Vũ Phỉ càng lúc càng lạnh nhạt.

Lâu Lâu nói có việc bận, làm Hoàng Vũ Phỉ tự bắt xe về.

Hoàng Vũ Phỉ rất không hài lòng về chuyện này.

Cuối cùng ngày mưa to ấy cũng đến, Hoàng Vũ Phỉ đã sớm ngồi ở bàn làm việc của Nghiêm Khả Khả.

“Hôm nay mưa to, chị không bắt xe được, trạm tàu điện ngầm lại quá xa, em nhất định phải đưa chị về nhà!”

Nghiêm Khả Khả thấy không trốn được nữa, nên nhận lời, hai người đi xuống bãi đỗ xe.

Tôi thẫn thờ nhìn bóng dáng của hai người đó, phân vân không biết có nên nhắc nhở hai người một câu hay không.

Đột nhiên một tia sét lóe sáng cả bầu trời, thôi vậy, mỗi người đều có số mạng của mình, nếu ông trời đã cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa, tôi chỉ cần bảo vệ tốt chính mình và người mình yêu, còn lại thì kệ đi.

Về phần họ, đã đến lúc họ phải chịu quả báo.

Ngày hôm sau, vừa mới vào văn phòng, liền nghe mọi người bàn tán.

Trong lòng tôi có lẽ đã biết chuyện gì xảy ra.

“Hiểu Vân, cô tới rồi à, cô có nghe gì chưa, hôm qua Nghiêm Khả Khả và Hoàng Vũ Phỉ xảy ra tai nạn giao thông, cả hai đều nhập viện rồi.”

Quả nhiên không sai, tôi giả vờ kinh ngạc, che miệng: “Trời ơi, nghiêm trọng vậy sao?”

Các đồng nghiệp khác đều tụm lại: “Đúng vậy, giám đốc và hai đồng nghiệp cũng đã chạy vào bệnh viện rồi, theo như đồng nghiệp kia nói lại, là do chị Hoàng không chịu thắt dây an toàn khi xảy ra tai nạn dẫn đến sinh non, em bé chưa vượt qua giai đoạn nguy hiểm.”

Tôi cố gắng không cười, cũng rất muốn đi thăm một chuyến coi sao.

Tôi nghĩ nghĩ và nói: “Chuyện xảy ra như vậy, tôi nghĩ mình cũng nên đến bệnh viện thăm chị Hoàng, dù sao trước đây chị ấy cũng là người hướng dẫn của tôi.”

3.

Có mấy người đồng nghiệp tốt bụng lập tức hùa theo: “Đúng, đúng, đúng, dù sao cũng là đồng nghiệp, chúng ta cũng nên đi thăm.” Cuối cùng sau khi bàn bạc, nhân lúc nghỉ trưa, tôi và hai người đồng nghiệp khác đại diện công ty, đi thăm. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8