Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chờ Ngày Chị Thất Tình Để Yêu Em
C1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:23:53 | Lượt xem: 2

Để theo đuổi được Khương Mân, tôi giả bộ làm gái ngoan suốt 5 năm.

Cuối cùng hắn lại đi trước tôi một bước, tỏ tình với người khác.

Tôi ở Khương gia khóc hết nước mắt, lại bị em trai của hắn bắt gặp.

Khương Nhượng vẫn ngây thơ ngoan ngoãn như ngày nào, cuống quít lau nước mắt cho tôi.

Sau đó, tôi và bạn bè tụ tập ở quán bar, nghe thấy tiếng nói quen thuộc từ bàn bên cạnh: 

“Sao mấy ngày nay cậu vui vẻ vậy?”

Trong sương khói lượn lờ, Khương Nhượng lười biếng một tay chống đầu, cười ngang ngược:

“Tôi chờ cô ấy thất tình lâu lắm rồi.”

1.

Cuối tuần, tôi lại một lần nữa đứng trước cửa nhà họ Khương.

Tay cầm theo hai ly sữa hoa nhài xanh, ôm bài thi và giấy ghi chú đã in xong.

Khương Mân thích những cô gái có giọng nói nhẹ nhàng.

Vì để theo đuổi được hắn, tôi đã giả vờ làm gái ngoan suốt năm năm.

Trước mặt người ngoài, tôi là một Ân Âm ngang ngược lạnh lùng.

Trước mặt Khương Mân, tôi là một cô gái xinh đẹp, chu đáo, dịu dàng.

Làm bạn của hắn nhiều năm như vậy, mọi người trong Khương gia đều biết tôi.

Tôi cùng hắn leo núi giải sầu, cùng hắn trải qua mọi bữa tiệc sinh nhật.

Ba mẹ Khương nhận tôi làm con gái nuôi, mỗi lần tụ họp đều đưa tôi theo cùng.

Ngay cả em trai cùng cha khác mẹ của Khương Mân….tôi cũng không bỏ qua.

Cuối tuần có thời gian, tôi sẽ đến dạy bổ túc cho Khương Nhượng.

Cậu ấy nhỏ hơn chúng tôi hai tuổi, còn đang học lớp 12.

Tôi học khoa ngoại ngữ, bình thường cũng sẽ nhận dạy kèm IELTS và TOEFL cho học sinh cấp hai và cấp ba.

Lúc đó mẹ Khương vô tình nhắc tới chuyện tiếng anh của Khương Nhượng hơi kém, tôi liền nói mình có thể dạy kèm cho cậu ấy.

Khương Mân nghe vậy cười rộ lên, ôm vai tôi, chạm cốc như anh em tốt: “Cảm ơn nhiều nhé! Ân Âm!”

Hắn quay sang nói với thiếu niên ngồi trên sô pha: “Khương Nhượng đúng là nhặt được món hời lớn rồi! Ân Âm thu phí 2500 tệ cho một lớp dạy kèm đấy!”

Nam sinh được gọi tên nghe vậy ngẩng đầu, ánh vàng vỡ vụn của hoàng hôn phủ lên người cậu một lớp ánh sáng dịu nhẹ.

Cậu ấy mặc chiếc áo gió màu nhạt, khuôn mặt có vẻ trẻ con và sạch sẽ.

Khương Nhượng ngại ngùng cười cười: “Vậy phải làm phiền chị rồi.”

Nghe tiếng gõ cửa, mẹ Khương vội vàng mở cửa đón tôi vào: “Ân Âm, dì vừa cắt trái cây xong, lát nữa sẽ đem lên phòng cho con.”

Tôi liên tục nói lời cảm ơn, qua tầm nhìn của khoé mắt tìm kiếm bóng dáng kia trong phòng khách.

Khương Nhượng từ trong phòng ngủ đi ra, giúp tôi cầm túi tài liệu: “Hôm nay Khương Mân không có ở đây.”

“Bạn bè có việc, anh ta ra ngoài rồi.”

Tôi cảm thấy mất mát, mạnh miệng cười nói: 

“Không sao, hôm nay chị không tới tìm cậu ấy.”

“Bài thi lần trước chị đưa em làm xong chưa?”

Tôi theo Khương Nhượng vào phòng ngủ, trên bàn là bài thi cậu ấy đã mở ra.

Trong lúc kiểm tra câu sai, không phát hiện ra mẹ Khương đã đi vào.

Bà ấy cầm đĩa hoa quả đã cắt xong, vui vẻ nói: “Ân Âm, con đến thì đến, còn mua trà sữa cho Khương Nhượng nữa.”

“Lại tốn kém rồi.”

Lúc này tôi mới nhớ tới mình mua hai ly trà sữa hoa nhài xanh.

Vốn là mua cho Khương Mân.

Hắn thích vị đó nhất.

Nhưng với tình huống hiện tại, tôi chỉ có thể giả vờ thản nhiên đưa trà sữa cho Khương Nhượng: “Trên đường thấy tiệm trà sữa nên tiện tay mua.”

Khương Nhượng nhìn tôi một cái, không nhận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8