Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chờ Ngày Chị Thất Tình Để Yêu Em
C4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:23:49 | Lượt xem: 2

Tôi cho rằng hắn ngại quan hệ bạn bè, không tiện thổ lộ, cho nên tôi muốn đợi.

Đợi đến khi hắn không thể chịu đựng được nữa.

Đợi cho tới khi hắn giới thiệu lại quan hệ của chúng tôi trước mặt mọi người.

Chúng tôi, quen biết nhau được năm năm rồi.

Tôi ra khỏi nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa tay.

Cô gái trong gương mặc chiếc váy liền màu trắng, tóc dài buông xõa trên vai, chỉ là đôi mắt sưng đỏ nhìn không ra hình dạng.

Khương Mân thích loại con gái ngoan ngoãn, ngọt ngào, đơn thuần giống như thỏ con.

Cho nên tôi thu hồi tính cách lạnh nhạt của mình, cố gắng hết sức nguỵ trang thành một đóa hoa dành dành ở bên cạnh hắn.

Ở trước mặt hắn tôi không hút thuốc, không uống rượu, không chửi thề, chơi game cũng giả vờ là một người chơi mới.

Hắn luôn vừa cười bất lực vừa thay tôi giải vây.

“Tôi không ở đây, mấy người dám bắt nạt n m như thế này à?”

Tôi nhìn ra được, hắn rất thích cảm giác như vậy.

Nhưng giả dù sao vẫn là giả.

Tôi cũng không phải là một cô gái ngoan, hắn cũng chỉ là một ca sĩ tham gia vào phim truyền hình mà thôi.

Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Khương Nhượng đang đợi ở cửa nhanh chóng chạy tới, cau mày: 

“Chị làm sao vậy?”

Tôi ngẩn người: “Em…em không vào chơi à?”

Đối diện với đôi mắt sưng đỏ của tôi, Khương Nhượng hơi giật mình, rất nhanh đã phản ứng lại, cuống quýt rút giấy lau nước mắt cho tôi.

“Sao lại khóc?”

“Có muốn em đưa về không?”

Lại được người ta quan tâm như thế này.

Luôn làm tôi nhớ tới Khương Mân.

Nếu hắn thấy tôi như vậy, nhất định cũng sẽ chân tay luống cuống nhẹ nhàng ôm tôi.

Nước mắt của tôi cứ như vậy lặng lẽ rơi xuống.

Tôi nghiêng đầu, dùng ngón tay từng chút từng chút nhẹ nhàng lau đi.

Giờ khắc này những giọt nước mắt không phải là sự ủy khuất mà chỉ là một loại ác mộng sống sót sau thảm họa.

“Chỉ là có chút không thoải mái, chị muốn về nhà trước.”

Khương Nhượng cũng không hỏi nhiều, chỉ im lặng đi theo bên cạnh tôi.

Nhà tôi và Khương gia không cùng một chuyến tàu điện ngầm, đi tới trạm tàu thì phải tách ra.

Khương Nhượng có lẽ không yên tâm về tôi, vẫn im lặng quét thẻ vào trạm.

Tôi bất lực cười cười: “Em đi theo vào làm gì, nhà em ở đầu bên kia kìa.”

Khương Nhượng mím môi, đơn giản cười một cái:

“Không sao, em lo lắng cho chị.”

“Đưa chị lên tàu rồi em sẽ đi.”

Đang là giờ cao điểm tan tầm, trạm tàu điện đông nghịt người.

Tôi vẫy tay với Khương Nhượng, ý bảo cậu ấy trở về.

Tàu điện ngầm đến trạm, cửa toa xe chậm rãi mở ra.

Khương Nhượng đứng ở phía sau tôi đột nhiên nói:

“Ân Âm…chị, đừng vì người không đáng mà khổ sở.”

Không đợi tôi kịp phản ứng, đám người chen chúc đã như ong vỡ tổ vây quanh tôi trên toa tàu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8