Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chờ Ngày Chị Thất Tình Để Yêu Em
C6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:23:47 | Lượt xem: 2

Đúng vậy, tôi thật sự rất thích Khương Mân.

Nhưng không có nghĩa là Ân Âm tôi sẽ vì thích một người mà làm mất đi tôn nghiêm của mình.

Tôi mở tủ quần áo, nhìn nửa tủ tất cả đều là váy bông màu trắng xinh xắn, tôi thu dọn tất cả bán cho cửa hàng thu hồi đồ cũ.

Chờ thu dọn xong tất cả, lại nhìn thấy điện thoại di động có thêm mấy cuộc gọi nhỡ.

Bỏ qua cuộc gọi của Khương Mân, tôi gọi lại cho Khương Nhượng.

Cậu ấy nhanh chóng nhận điện thoại.

“Buổi học cuối cùng, còn thiếu một bộ bài mô phỏng để dạy, hôm nay chị vẫn đến đúng không?”

Cậu ấy lại bổ sung: “Tuần này Khương Mân không về.”

Khi tôi đến Khương gia, Khương Nhượng nhìn thấy tôi thì sửng sốt, một lúc lâu sau mới phục hồi tinh thần.

Tôi không ngẩng đầu, thuận miệng nói: “Thế nào, không nhận ra chị à?”

Khương Nhượng im lặng một lúc: 

“Không…..chỉ là có chút bất ngờ…..”

Tôi không cần ăn mặc trắng nõn nhẹ nhàng như hoa dành dành vô hại nữa, thay vào đó là một chiếc váy ngắn hai dây, trang điểm theo tông màu khói.

Đây mới là Ân Âm thật.

Kết thúc buổi học cuối cùng, trong lòng tôi có một cảm giác khó tả.

Sau này cũng không cần đến Khương gia nữa.

Quan hệ với Khương Mân cứ như vậy dừng lại.

Khương Nhượng đột nhiên đưa cho tôi một thứ, tôi cúi đầu nhìn.

Là lá bùa bình an rơi ở ga tàu điện ngầm ngày hôm đó.

Giọng Khương Nhượng nghe có vẻ áy náy: 

“Bên trong hình như có nhẫn, nhưng lăn vào khe hở ở sân ga, em không tìm được.”

Tôi mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.

“Không sao, vừa vặn lúc muốn bỏ đi.”

Có lẽ ba mẹ Khương cũng đoán được chuyện giữa tôi và Khương Mân.

Họ cảm thấy nợ tôi, cũng có lẽ sợ tôi suy nghĩ không sáng suốt nên thỉnh thoảng lại bảo Khương Nhượng mời tôi đi ăn cơm rồi đi dạo trung tâm thương mại.

Tôi nhìn Khương Nhượng bên cạnh mua trà sữa xong, bất lực nói: “Khương Nhượng, em sắp thi đại học rồi, cuối tuần còn có thời gian ra ngoài ăn cơm sao?”

Khương Nhượng ngại ngùng cười: “Không sao đâu, chút thời gian ấy đối với em thì chẳng là gì cả.”

Thật ra, chỉ cần cậu ấy không trượt kỳ thi thì sẽ đi đúng hướng.

“Muốn thi vào trường nào?” Tôi hỏi cậu ấy.

Khương Nhượng không chút suy nghĩ: Ở thành phố này là được.”

Tôi nửa đùa nửa thật: “Trường hạng nhất ở thành phố này chỉ có trường của chị thôi, nếu không tới làm đàn em của chị đi?”

Cậu ấy nở nụ cười: “Được.”

Tôi chỉ coi đây là một câu nói đùa, không để ở trong lòng.

Từ đó về sau, tôi và Khương Mân giống như hai đường thẳng song song, không bao giờ giao nhau nữa.

Qua một thời gian, bạn cùng phòng tổ chức một bữa tiệc.

Hơn nửa đêm, tôi ngáp dài một cái rồi đi đến đó, bạn cùng phòng cảm thán: 

“Bây giờ là kỳ nghỉ của học sinh thi đại học à? Sao lại nhiều người thế nhỉ?”

Kỳ nghỉ?

Tôi mơ mơ màng màng nhớ tới, đúng vậy, Khương Nhượng thi đại học xong rồi.

Mấy ngày nữa hỏi xem cậu ấy thi vào trường nào.

Đi ngang qua một phòng bao, tôi nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói quen thuộc.

“Anh Nhượng, bạn gái của anh không tới à?”

“Làm đàn em của bạn gái rồi, có vui không?”

Nam sinh cười mắng vài câu.

Có người nói: “Anh Nhượng dạo này vui lắm.”

“Mỗi ngày đều cùng bạn gái đi ăn cơm dạo phố, còn có thể thi đỗ, đúng là trâu bò.”

Trong làn khói lượn lờ, Khương Nhượng lười biếng chống đầu, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.

Cười đến điên cuồng ngang ngược.

“Tôi đã chờ cô ấy thất tình lâu lắm rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8