Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Nghèo Thâm Tình Thực Ra Là Đại Gia
Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:47:43 | Lượt xem: 3

Liễu Ngọc Tuyết nhìn em gái ruột của mình bằng ánh mắt lãnh đạm không có chút tình cảm.Cô đã nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi trong phòng họp.

Liễu Ngọc Thanh dẫn theo Trình Bảo Khôi chạy đến dưới tòa nhà công ty tỏ tình cầu hôn cô trước mặt bao nhiêu người, không chỉ chế nhạo và xúc phạm Lâm Dương, cũng làm mất hết mặt mũi của Liễu Ngọc Thanh cô.

Người khác sẽ nhìn cô thế nào? Liễu Ngọc Tuyết đi tới gân, nói với Lâm Dương: “Em sẽ không xen vào, tùy anh giải quyết”

Từ đầu đến cuối, ánh mắt của Lâm Dương đều đặt trên người Liễu Ngọc Thanh.Ánh mắt lạnh lùng giống như thần chết tới từ địa ngục.

Liễu Ngọc Thanh hét lên: “Chị ơi, chị là chị ruột của em, sao chị có thể làm thế?”

“Bốp!”

Lâm Dương không nói hai lời, tát thẳng vào mặt cô ta một cái khiến nửa bên mặt cô ta sưng lên.

Ánh mắt Liễu Ngọc Tuyết run lên, cô lập tức rời mắt sang chỗ khác không nhìn Liễu Ngọc Thanh nữa.

Liễu Ngọc Thanh há miệng muốn khóc Kết quả.

“Bốp!”

Lại một cái tát khác, đánh vào má bên kia của cô ta.

Liễu Ngọc Thanh bị đánh cho hồ đồ, trong ánh mắt đều là sợ hãi, toàn thân run rẩy.

Lâm Dương hiện tại khiến cô ta cảm thấy xa lạ, làm cô ta run sợ, cô ta hoàn toàn không thể liên kết Lâm Dương với kẻ vô dụng giúp cô ta giặt quần áo, nấu cơm ở nhà họ Liễu.

“Cô đã quên à? Tôi đã nói rằng nếu cô không coi tôi là anh rể thì tôi sẽ không ngần ngại mà đánh cô”

“Cô không biết cách làm người, tôi dạy cô cách đối nhân xử thế”

Lâm Dương nói đoạn, định giơ tay lên.

“Á…

Liễu Ngọc Thanh vội vàng che hai bên mặt, chạy qua trốn sau lưng của Liễu Ngọc Tuyết, lớn tiếng la lớn: “Chị ơi, em sai rồi, em biết lỗi rồi, chị nhanh chóng ngăn cản anh ta, em sắp bị anh ta đánh chết rồi “

Lúc này, Phan Kiều Vân đuổi theo phía sau cũng sợ ngây người, lần này gặp Lâm Dương cảm giác của cô ấy thay đổi rất nhiều, lạnh lùng, kiêu ngạo, bễ nghễ nhìn tất cả mọi người.

“Trên người của anh ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Sau khi từ cơn hèn nhát thức tỉnh, giống như đã thay đổi thành một con người vậy”

Nhân viên lễ tân ở đại sảnh lâu một công ty và những nhân viên khác tận mắt nhìn thấy cảnh này đều che miệng, trợn mắt nhìn suýt nữa rớt ra ngoài.

Nếu như nói, lúc nãy bố con Trình Bối quỳ xuống cầu xin Lâm Dương tha thứ ở khoảng cách xa quá họ không thấy rõ, mỗi một cái tát anh đánh vào mặt em vợ mình bây giờ thực sự quá chấn động.

Nhưng mà…

đáng đời! Rất nhiều người đàn ông nghĩ đến điều đó cũng không chịu được.

Dù sao cũng là chị em ruột, sau khi thấy cô ta bị tát hai cái, cô cũng mềm lòng dùng ánh mắt ngăn cản Lâm Dương.

Lâm Dương nhìn Liễu Ngọc Thanh đăm đăm hỏi: “Đau không?”

Trong mắt Liễu Ngọc Thanh bùng lên lửa giận, vẫn gật đầu đáp: “Đau!”

“Nhớ kỹ cảm giác này!”

Lâm Dương thấy cô ta không phục, trong mắt ẩn chứa lửa giận.

Có điêu không sao, tiếp theo anh ta sẽ đánh ác hơn mãi đến khi cô ta tâm phục khẩu phục mà thôi…

“Ngọc Tuyết à, em còn đang bận việc, lát nữa anh có chút việc anh ởi trước nhé!”

Lâm Dương nhìn về phía Liễu Ngọc Tuyết, thay đổi vẻ mặt ấm áp như gió xuân: “Đây là chìa khóa xe chiếc M8 màu đỏ, em cầm đi”

Liễu Ngọc Tuyết nhận lấy chìa khóa, sững sờ hồi lâu: “Còn anh?” . ngôn tình hoàn

Lâm Dương bĩu môi nhướng ra phía bên ngoài: “Chẳng phải có người tự đưa một chiếc đến rồi đây sao, dùng tạm thôi.”

Nói xong, anh vẫy tay xoay người rời đi.

Liễu Ngọc Tuyết dõi theo bóng lưng của anh, trong lòng như có một tâng sương mù, cô cảm thấy mình không nhìn rõ anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8