Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Nghèo Thâm Tình Thực Ra Là Đại Gia
Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-13 02:47:46 | Lượt xem: 4

Mã Trần Phong và Thiên Khải Hậu đều trừng to mắt, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Trùng Hư chân nhân lại nhìn về phía Lâm Dương, vốn còn cho rằng có thể nhìn thấy vẻ mặt chấn động hoảng sợ gì của anh nhưng sao mà biết được, thằng nhóc này lại vừa cắn hạt dưa vừa cười hì hì, giống như đang xem xiếc.

Trong nháy mắt, lửa giận xộc lên đ ỉnh đầu Trùng Hư chân nhân, suýt chút nữa ảnh hưởng đến pháp lực.

Ông ta vội vàng ổn định lại tâm tình, hét to một tiếng, khống chế phù lực từ từ bay xuống.

Bay xuống chỗ Hoa Hải Ninh bị lệ quỷ cắn.

Chỉ thấy phù lục đó, với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, ánh sáng dần tối đi, cuối cùng “tách!” một tiếng, vỡ tan thành mảnh nhỏ. Những vệt đen to bằng đồng xu kia rõ ràng đã nhạt đi một chút.

“Hải Ninh, em cảm thấy thế nào?” Thiên Khải Hậu vội vàng hỏi Hoa Hải Ninh.

Hoa Hải Ninh khẽ gật đầu: “Đỡ hơn chút rồi.”

Nhưng nhìn thì thần sắc vẫn vô cùng khó chịu như cũ.

Trùng Hư chân nhân nói: “Bệnh nhân trúng phải độc âm khá lợi hại, với pháp lực của bản chân nhân thì không thể nào chỉ trong một ngày thanh trừ hết toàn bộ. Nhưng các người cứ yên tâm, không quá một tuần bản chân nhân nhất định có thể chữa hết độc âm, hoàn toàn hồi phục.”

Thiên Khải Hậu vội vàng nói: “Cảm ơn chân nhân đã ra tay tương trợ.”

Mã Trần Phong cũng tỏ vẻ cung kính: “Chân nhân, ngài đã vất vả rồi, nghỉ ngơi trước một chút đã.”

Trùng Hư chân nhân thở phào nhẹ nhõm, kiêu ngạo nhìn về phía Lâm Dương: “Nhóc con, mở mang tầm mắt rồi chứ! Đây mới là pháp lực vô biên.”

Lâm Dương cười khúc khích, thuận miệng phun ra vỏ hạt dưa, còn vỗ tay mấy cái: “Lợi hại lợi hại, đạo trưởng pháp lực vô biên, bội phục bội phục.”

Trùng Hư chân nhân tối sầm mặt.

Mặc dù Lâm Dương đen nói lời khen ngợi nhưng cảm giác cứ như ông ta trong mắt anh chỉ là một con khỉ đang nhảy nhót, quả là vô cùng hay ho.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng vang “Uỳnh!”

Ngay sau đó lại vang lên hai tiếng kêu thảm thiết.

Tất cả người trong phòng đều giật mình.

Thiên Khải Hậu lập tức bật dậy: “Con ra ngoài xem thử.”

Rất nhanh liên truyền đến tiếng đánh nhau, còn có cả một tiếng gầm như sấm: “Mã Trần Phong, lăn ra đây cho tôi.”

Sắc mặt Mã Trần Phong âm trầm.

Ông ta lập tức ra ngoài.

Trùng Hư chân nhân nhướng mày, sau đó đuổi theo.

Lâm Dương nhìn Hoa Hải Ninh, rồi cũng không nhanh không chậm bước theo ra ngoài, miệng còn không quên cắn hạt dưa.

Giờ phút này Thiên Khải Hậu và mấy người bên phe liên đoàn thương nghiệp Vạn Lý cùng nhào vào đánh người. Thiên Khải Hậu luyện Ngạnh Khí Công, mình đồng da sắt, vô cùng hung hãn, từng đấm từng đám vô cùng ác liệt, đánh cho mấy kẻ đến đây phải liên tục lùi về sau.

Mã Trần Phong cười lạnh: “Tôi cứ tưởng là ai, Dương Thành Tài, ông xem Mã Trần Phong tôi là người chết rồi à? Còn dám xông vào Tụ Hiền Trang của tôi.”

Ở cổng vào, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, có râu hình chữ bát (八), chính là Dương Thành Tài. Ông ta lớn tiếng cười nói: “Mã Trần Phong, tôi đúng là xem ông thành người chết rồi đấy, sao hả? Bởi vì chẳng mấy chốc nữa ông sẽ chết thôi.”

“Cho mời Viên sư phụ ra quân!”

Từ phía sau ông ta, có một người đàn ông trung niên cao gầy, âm khí quấn quanh người, một đôi mắt tròng trắng chiếm phần nhiều hơn phần đen, đi lướt qua đám người, lôi một cái bình có tạo hình kỳ quái đen thui như mực ra, rồi giương lên.

“Vù…”

Một đám khói đen bay ra từ trong bình, hóa thành một cái đầu lâu giữa không tủng, vọt về phía Thiên Khải Hậu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8