Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Tôi Chỉ Biết Yêu Đương Mù Quáng
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:13:26 | Lượt xem: 1

Lục Tân Trạch hôm nay mặc một bộ đồ sang trọng, một chiếc áo sơ mi Versace kiểu Baroque, không cài cúc trên cùng, nhìn có chút lười biếng và tao nhã.

Trên người đang đeo vài chiếc túi.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Anh vừa họp xong nên đến đây để mua đồ. Tối nay anh sẽ bay, sáng mai ngủ dậy em có thể gặp anh rồi.”

“Ồ…”

“Cái túi này tặng em, em thích nó không?”

Anh nhấc một chiếc trên tay lên, “cái này màu trắng, em đeo lên chắc chắn sẽ rất đẹp.”

Tôi chưa kịp nói gì thì Lục Tân Trạch đã quẹt thẻ của anh ta.

“Em có muốn quần áo của Louis Vuitton không?”

“Em có muốn nước hoa không?”

“Anh mua ba hộp kem dưỡng da, đủ chưa?”

“Anh cúp máy rồi gọi lại sau. Anh đi xem đồ trang sức.”

Lời của Lục Tân Trạch quá ngọt, tôi chưa kịp mở miệng anh đã cúp máy.

3.

Sáng hôm sau chúng tôi đã gặp nhau, anh ấy đang bận làm bữa sáng trong bếp.

Phòng khách chất đầy hộp, gần như chắn hết lối đi.

Tôi ngồi xổm xuống mở một hộp, hét vào bếp: “Lục Tân Trạch, sao anh mua nhiều đồ thế?”

Anh ấy bước ra, trên người đeo một chiếc tạp dề màu xanh rồi nói: “Sắp đến sinh nhật của em rồi.”

Tôi sửng sốt, tôi thực sự không để ý đến điều này.

Tôi không có nhiều bạn bè, năm nào tôi cũng tổ chức sinh nhật một mình, chỉ mua một chiếc bánh nhỏ, thổi nến rồi xong.

Tâm trạng của tôi rất phức tạp, đôi mắt phiếm hồng.

Cảm giác khi được người khác quan tâm thật tốt.

Tôi đứng dậy nói: “Anh bay cả đêm cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi đi, để đó em làm bữa sáng cho.”

“Không cần! Anh đã học nấu ăn từ video rất lâu rồi. Bữa sáng sắp xong rồi. Em chỉ cần ngồi đó đợi rồi ăn thôi!”

“Để em xem anh làm món gì?”

Anh ấy đứng trước cửa nói: “Không đươc, đợi anh nửa tiếng nữa.”

Chắc chắn có chuyện gì mờ ám, nên nhân lúc anh không để ý tôi bước vào.

Nhìn thấy khối đen trong nồi, tôi lập tức đá Lục Tân Trạch ra ngoài.

Tôi rất cảm động và cho thêm một thìa ớt vào bát của Lục Tân Trạch khi nấu mì.

Lục Tân Trạch ăn ngon đến nỗi trán toát mồ hôi.

Tôi đứng dậy và anh cũng làm theo.

“Hôm nay anh ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, không cần đưa em đi.”

Nhìn quầng thâm ở mắt anh, tôi vô cớ cảm thấy đau lòng.

Lục Tân Trạch ôn nhu cười nói: “Anh buồn ngủ thật, buổi chiều còn phải đi công ty một chuyến.”

Buổi tối tan làm, tôi đang đạp xe điện về nhà, vừa rẽ vào một góc đường thì va phải một chiếc xe ba bánh đi ngược chiều.

Gương xe bị đập vỡ, quần jean bị rách. Nhưng không có gì nghiêm trọng cả, chỉ hơi đau một chút thôi.

Bên kia đã xin lỗi, thái độ cũng tốt. Tôi cũng không truy cứu nữa.

Về đến nhà, mở cửa cả căn phòng tối om.

Lục Tân Trạch vẫn chưa về nhà. Tôi cẩn thận nhấc ống quần lên thì thấy vết thương bị rách da chảy máu, xung quanh đầy vết bầm tím, nhìn có vẻ hơi đáng sợ nhưng chỉ là vết thương ngoài da một chút thôi.

“Huh––”

Không cẩn thận chạm vào có hơi đau một chút.

Ở nhà không có thuốc khử trùng cùng vải băng bó nên tôi thay quần đùi rồi đến cửa hàng tiện lợi mua thuốc.

Lúc đang trả tiền thì gặp Lục Tân Trạch. Trên tay anh ấy đang cầm hộp kẹo cao su, chắc là người nghiện thuốc lá.

Bốn mắt nhìn nhau, liếc mắt một cái anh ấy đã nhận ra vết thương trên chân tôi. Khuôn mặt anh tái mét, lông mày nhíu lại.

“Sao em bị thương thế?”

“Không cẩn thận đ.â.m phải xe của ai đó, không có gì nghiêm trọng đâu.”

Anh cởi áo khoác ra và đặt nó xuống đất. Nắm lấy tay tôi và ngồi xuống.

Vẻ mặt anh ấy rất nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào vết thương của tôi một lúc, rồi đột nhiên nói: “Sao chân em lại trắng thế này…”

“Lục Tân Trạch, anh có thể nghiêm túc hơn được không!”

Lục Tân Trạch đột nhiên ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: ” Về sau, liệu có để lại sẹo không?”

Tôi không để ý lắm đến câu hỏi này, “Có lẽ cũng có vết sẹo, nhưng chúng rất nông.”

Anh cau mày và không nói gì.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Lục Tân Trạch vẫn đang lướt điện thoại di động.

Thông thường vào thời điểm này anh ấy đi ngủ sớm hoặc làm việc trong phòng làm việc.

Tôi liếc nhìn thì thấy anh ấy đang lướt app màu cam và đặt mua năm sáu loại kem xóa sẹo.

Tôi mím môi nói: “Sao anh mua nhiều thế? Thật lãng phí.”

“Hơn nữa, những thứ này em không cần, chỉ là để lại sẹo thôi, em thực sự không quan tâm.”

“Bên dưới đều là đánh giá tốt, anh không biết cái nào có tác dụng tốt hơn, đều mua về dùng thử.”

“Lục Tân Trạch, anh đối với em tốt như vậy, em thực sự không biết phải báo đáp anh thế nào.”

Anh nhướng mày nhìn tôi, lười biếng nói: “Cho anh ăn thịt.”

“Thật dễ dàng thỏa mãn, ngày mai em mua ba ký sườn về nấu cho anh.”

“Anh không ăn thịt heo.”

“Vậy thì anh ăn thịt nào? Thịt bò, thịt cừu…”

Anh không nói, ánh mắt sâu thẳm nhưng cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi ngây người, phản ứng ngay lập tức. Mặt đỏ bừng và đánh anh một cái.

“Lục Tân Trạch, sau này cẩn thận lời nói, đừng trêu chọc em nữa!”

Anh ấy đột nhiên bắt chước bộ phim truyền hình mà tôi đã xem lúc trước, thấp giọng nói: “Bệ hạ, chuyện này thần không thể làm được.”

Thái dương nhảy lên điên cuồng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8