Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Tôi Chỉ Biết Yêu Đương Mù Quáng
Chương 9 – Hết

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:13:35 | Lượt xem: 2

Lục Tân Trạch cụp mắt xuống, giọng điệu khó chịu nói: “Anh muốn tạo cho em một bất ngờ.”

“Em yêu, em không chuẩn bị gì sao?”

Bữa tối dưới ánh nến và bánh ngọt.

“Đưa cho hàng xóm hết rồi.”

Lục Tân Trạch: …

Lục Tân Trạch trầm giọng nói: “Em yêu, anh còn có một chuyện muốn nói rõ ràng với em.”

“Là chuyện gì?”

“Anh nếu tính cả tuổi mụ thì 30 tuổi, nhưng thực thì mới 28 tuổi, anh chỉ lớn hơn em 6 tuổi thôi.”

“Vậy à?”

Anh ấy nhìn tôi nghiêm túc và nhấn mạnh: “Anh không già.”

Trong bầu không khí nghiêm túc, tôi gần như cố mím môi để ngăn mình không cười.

Tôi gật đầu, nghiêm túc nói: “Ừ, anh còn trẻ lắm, chưa già đâu.”

Ánh mắt anh đột nhiên trở nên nguy hiểm: “Em không tin à?”

Tôi lắc đầu, lại gật đầu, “Em tin! Em tin!”

Trong chuyện này tôi cũng có lỗi, tôi xin lỗi Lục Tân Trạch.

Đó là quả là một sinh nhật đáng nhớ.

Quà sinh nhật còn bị tôi cầm vào WC để xịt cho thơm.

Lục Tân Trạch: “Nếu em muốn bù đắp cho anh thì có một cách.”

Mắt tôi lập tức sáng lên. “Em có thể làm gì đây?”

Anh mỉm cười, giơ ngón tay lên gãi sống mũi tôi, bình tĩnh nói: “Anh mua mấy bộ đồ ngủ, tối nay em thay phiên nhau thử cho anh nhé.”

Mặt tôi đỏ bừng.

Anh ngập ngừng hỏi: Em có thể mặc không?”

Tôi xấu hổ gật đầu.

Buổi tối, Lục Tân Trạch dường như đã ngặn rất lâu như muốn dùng một lần để báo thù.

13.

Một năm sau khi kết hôn.

Lục Tân Trạch sau khi tan sở vào phòng tắm, hét vào trong: “Em yêu, anh quên mang đồ lót, giúp anh cầm vào đây với.”

Tôi kéo chăn lên che mặt.

Anh la hét lên thêm vài lần nữa.

Trong chăn truyền đến một giọng nói nghèn nghẹt: “Ra ngoài lấy đi.”

Anh đi tới, cúi xuống, kéo chăn ra “Sao vậy?”

“Ông chủ Lục, xin hãy lịch sự, mặc quần vào.”

Anh lấy quần áo mặc vào, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Anh không làm gì sai chứ.”

Tôi chán nản nói: “Lục Tân Trạch, hình như em có thai rồi.”

Anh sửng sốt, sau đó hưng phấn nắm lấy tay tôi, cúi đầu hôn tôi.

Lục Tân Trạch hưng phấn hơn tôi tưởng tượng, suốt đêm trằn trọc, có khi hôn mặt tôi, có khi sờ bụng tôi.

Anh thì thầm vào tai tôi: “Em yêu, thật tuyệt vời, chúng ta thực sự đã tạo ra một đứa trẻ.”

Khóe miệng tôi giật giật.

Mang thai ba tháng đầu, tôi không hề bị ốm nghén, ngược lại Lục Tân Trạch bị nôn mửa dữ dội.

Anh không ngửi được gì, cứ ôm tôi, vùi đầu vào cổ tôi, giọng nghèn nghẹt nói: “Vợ anh thơm quá”

Tôi đỏ mặt.

Thời kỳ cuối của thai kỳ, bụng tôi như một quả bóng bay, có cảm giác như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.

Một ngày nọ, khi tôi đang đi dạo đột nhiên cảm thấy đau bụng.

Lục Tân Trạch lái xe đến bệnh viện, muốn theo tôi vào phòng sinh.

Nhưng anh đã bị tôi từ chối, tôi không muốn anh nhìn thấy bộ dạng la hét vì đau của tôi khi sinh em bé.

Tôi đổ mồ hôi đầm đìa, cảm giác đau như bị xé rách vì sinh con thực sự rất khó chịu.

Nhưng khi nghe tiếng khóc của con, cả người cảm thấy nhẹ nhõm. Đứa trẻ được đặt tên là Lục Tú Nguyên.

—Kết thúc—

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8