Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Tôi Không Còn Yêu Tôi
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:17:37 | Lượt xem: 2

16. Lúc đầu vốn dĩ tôi định quay về căn phòng nhỏ đầy kỷ niệm của tôi và anh ta ở đây xem thử, nhưng hiện tại xem ra không cần.

Tôi dọn dẹp hành lý, gửi tin nhắn cho Từ Đại Lai, sau đó mua vé máy bay về Bắc Thành.

Trước khi máy bay cất cánh, tôi nhận được tin nhắn của Từ Đại Lai: “Chi Chi, cứ làm theo trái tim em mách bảo. Chú ý an toàn”.

Nhưng tôi đã không nhìn rõ trái tim mình rồi.

Ban đầu còn cho rằng, tôi sẽ sống với anh ta suốt đời.

Nhưng chàng trai dù đang đi công tác, vì 1 câu em nhớ anh của tôi, đã lái xe 300km để quay về chỉ để nhìn tôi 1 cái, giờ đã thay đổi rồi.

Lúc về tới nhà, Lâm Quân đang ở nhà, đang cúi đầu xem điện thoại.

Tôi chỉ đứng ở ngưỡng cửa, thấy anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe miệng thỉnh thoảng nhếch lên.

Nhớ trước đây, 2 chúng tôi đi dạo phố, có mấy lần bị lạc nhau, đều là anh ta rất nhanh tìm thấy tôi trước.

Tôi hỏi anh ta sao làm được thế, anh ta lúc đó khóe mắt lông mày đều hiện lên vui vẻ, trả lời tôi:

“Đây là bí mật. Không sợ cách biển cách núi, anh chỉ liếc mắt 1 cái liền có thể nhìn thấy em”.

Nhưng bây giờ, tôi đứng ngay trước mặt anh ta, anh ta vẫn không để ý thấy tôi.

Cho đến khi tôi kéo va li vào nhà, anh ta mới ngước mắt lên nhìn thấy tôi.

“Về rồi à?” Giọng anh ta lãnh đạm làm tôi thấy đau lòng.

Tôi không thể hiểu nổi sao anh ta có thể trước sau thay đổi nhiều như vậy.

Tôi ngồi đến sô pha bên cạnh anh ta, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình và hỏi anh ta: “Tại sao?”

Anh ta bỏ điện thoại xuống, với lấy cốc nước uống 1 ngụm, khóe miệng mỉm cười: “Còn có thể tại sao? Hết yêu chứ sao”.

Câu này, vừa vô tình, trực tiếp và đau thấu tim.

Tôi vốn dĩ có rất nhiều vấn đề để hỏi, ví dụ như anh ta có phải thích Tiêu San San không, chuyện giữa anh ta và Tiêu San San là làm sao, cuối cùng đều bị nghẹn lại.

Tim đau như bị ai xé rách, nuốt lại các câu hỏi, tôi ngoài mặt bình thản hỏi:

“Được, tôi biết rồi. Bao giờ đi làm thủ tục?”

Đợi nửa ngày không thấy anh ta tiếp lời, đến khi tôi tưởng anh ta không nghe thấy, chuẩn bị nhắc lại 1 lần nữa.

Anh ta cúi đầu dụi dụi mắt, giọng nói có chút bất thường:

“Ngày mai đi”.

“Nhà, xe đều để lại cho em. Anh sẽ dọn đi”.

Trong tiềm thức, tôi định bác bỏ, muốn nói rằng tôi không muốn ngôi nhà và chiếc xe mà anh ta đã mua.

Nhưng lại sợ anh ta nghĩ tôi dùng cái cớ đó để dây dưa không dứt với anh ta.

Tôi vẫn không lên tiếng. Anh ta tiếp lời, giọng nói bình đạm, trầm trầm, mặt mày tĩnh lặng:

“Ngày mai làm xong thủ tục, anh sẽ chuyển đi.”

8 năm qua, tôi và Lâm Quân đã đi qua rất nhiều nơi, cùng đi thăm rất nhiều phong cảnh.

Quãng thời gian này trải qua không dễ dàng, nhưng tôi từ đầu đến cuối luôn muốn cùng anh ta hạnh phúc 1 đời.

Nhưng đột nhiên giữa chừng mọi thứ đều thay đổi.

Anh ta nói anh ta không còn yêu nữa.

Rõ ràng mới 3 tháng trước thôi, anh ta còn kéo tay tôi đi xem mặt trời lặn.

Đưa tôi leo núi ngắm sao, lại cùng tôi đi khu vui chơi xem pháo hoa.

Anh ta nói, anh ta sẽ đem hết những thứ tốt đẹp nhất của thế giới này tặng cho tôi.

Rõ ràng lúc đầu yêu nhau nhiệt tình sâu đậm như vậy, làm sao chỉ mới chớp mắt thôi đã thay đổi rồi.

Tình cảm thật sự là 1 việc rất trớ trêu. Cuộc hôn nhân tôi tận tâm tận lực, cuối cùng chỉ trong vài phút thôi, đã đi đến hồi kết.

Chúng tôi lần này, thực sự là chia tay nhau rồi.

17. 10h tối, tôi nằm nghiêng trên giường không ngủ được, trong tiềm thức muốn gọi Lâm Quân rót cho tôi cốc nước, nhưng tôi sững sờ một lúc, nhớ ra chúng tôi đã tách ra.

Khoảnh khắc bật đèn, tôi nhìn thấy Lâm Quân đang ngồi trên ghế sofa, đang kẹp điếu thuốc giữa các đầu ngón tay.

Anh ta đăm đăm nhìn theo hướng của tôi, ánh mắt nóng bỏng và sâu thẳm khiến tôi nghĩ đến tình cảm trước đây.

Lâm Quân đầu tiên là thả lỏng, sau đó nói câu xin lỗi với tôi, rồi đi ra ban công hút thuốc.

Tôi đứng ở phòng khách nhìn bóng lưng anh ta, cô đơn lạnh lẽo, lưng hơi cong xuống, có 1 loại nỗi buồn khó nói thành lời.

Anh ta dường như hút rất nhiều thuốc.

Phòng ngủ vang lên tiếng chuông điện thoại của tôi, là Tiêu San San gọi.

“Chị Tiểu Chi, e là Tiêu San San”

“Chuyện gì?”

“Chị Tiểu Chi, anh Lâm Quân thật sự rất tốt, chị tha thứ cho anh ý đi, đừng giận anh ý nữa”.

“Chúng ta là phụ nữ thì nên hiểu chuyện, không nên gây thêm rắc rối cho đàn ông, anh Lâm Quân cũng không dễ dàng gì chị ạ”.

Tôi tức đến nỗi phát từ lồng n.g.ự.c phát ra một tiếng cười nhạo.

Người phụ nữ này, không những sặc mùi trà xanh mà còn là người ác tâm.

Không đợi tôi nói chuyện, cô ta đã gấp gáp nói muốn cùng tôi gặp mặt, cô ta đang ở quán coffee đối diện nhà tôi để đợi tôi.

Tôi nghĩ nghĩ, gặp cô ta cũng chẳng vân đề gì.

Trong quán coffee, chúng tôi ngồi đối diện nhau. Đây là lần đầu tiên tôi gặp Tiêu San San.

Cô bé dáng vẻ nhỏ nhắn, đáng yêu, da trắng, đôi mắt hơi đỏ như vừa khóc xong, trông có vẻ đáng thương.

Hóa ra Lâm Quân thích loại con gái như này, quả thực khiến người ta không thể từ chối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8