Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Tôi Không Còn Yêu Tôi
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:17:42 | Lượt xem: 2

20. Tôi nhìn người đàn ông đang trước mặt đang ngồi xổm trên mặt đất và khóc trong đau đớn, chỉ cảm thấy vừa hận vừa nực cười. 

“Lâm Quân, anh làm tôi thấy thật ghê tởm”.

Rất lâu rất lâu sau, anh ta mới ngẩng đầu nhìn tôi, hai mắt đỏ hoe.

“Không phải em rất yêu anh sao?”

Tôi tức đến bật cười: “Lúc anh và Tiêu San San ân ái với nhau, sao không nghĩ tới tôi có yêu anh không?”

“Anh muốn biết đáp án sao? Được. Tôi nói anh nghe, tôi không yêu anh, tôi chỉ muốn li hôn với anh”.

“Chi Chi à”. Anh ta thấp giọng thì thầm tên tôi, thần thái hoảng loạn.

“Chi Chi, là Từ Đại Lai”.

“Là anh ta lừa anh. Nếu không phải anh ta lừa anh thì anh cũng sẽ không trở thành như này”.

Tôi không dám tin người đàn ông tôi ở cạnh trong 8 năm lại trở thành kẻ đổ trách nhiệm lên người khác như thế này. 

“Anh ấy lừa anh cái gì? Lừa anh 196 vạn hay lừa anh lên giường với Tiêu San San?”

Lâm Quân thì thầm chán nản:

“Anh tin tưởng anh ta, chuyển 196 vạn cho anh ta để mua cổ phiếu, cuối cùng đều mất trắng rồi”.

“Lỗ nhiều tiền như vậy, anh sợ em sẽ nổi giận. Anh không dám nói với em. Việc này ép anh gần như không thở nổi”.

“Chi Chi, anh không chịu được nữa, anh muốn giải tỏa nên anh tìm Tiêu San San tâm sự”.

“Anh và Tiêu San San thật sự không đi quá giới hạn với nhau, em phải tin anh”.

“Đi thuê phòng khách sạn là vì trưa đó uống hơi nhiều, Tiêu San San đưa anh đi nghỉ, bọn anh không làm gì cả”.

“Chi Chi, anh xin em, đừng li hôn với anh. Em muốn anh làm gì cũng được”.

Tôi bình thản nhìn anh ta: “Thứ 1, anh thua chứng khoán, nếu anh nói với tôi, tôi sẽ bảo anh tôi tìm cách gỡ gạc lại số tiền này cho anh.

Thứ 2, anh có vấn đề lại không trao đổi với tôi, mà lại đi tìm người phụ nữ khác tâm sự. Chỉ riêng việc này thôi tôi nhất định không thể tha thứ được.

Cuối cùng, chúng ta không thể quay trở lại với nhau được đâu”.

Sắc mặt Lâm Quân tái nhợt, giọng nói khàn khàn vang lên: “anh xin lỗi”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8