Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chớp Mắt Đã Bảy Năm
Chương 18: Cảm ơn anh, đã luôn nỗ lực kiên trì yêu em.

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:02:28 | Lượt xem: 2

18.

Có nhiều việc, mãi đến sau này tôi mới biết.

Sau nửa năm, trong lễ cưới của tôi và Cố Tùng An, tôi gặp lại bác sĩ Xu, người đã gặp tôi trong lần tái khám trước đó.

Nhìn thấy tôi, điều đầu tiên là chúc mừng rồi cười nói: “Tôi còn nhớ cô đấy, nửa đêm Tiểu Cố gửi cho tôi hồ sơ bệnh án, hỏi tôi có tiện giúp xem không. Tôi hỏi sao cậu ấy không tự xem, cậu ấy bảo cô không muốn gặp cậu ấy.”

“Tôi nghĩ, bác sĩ Cố vừa trẻ vừa đẹp trai như vậy, sao lại có bệnh nhân không muốn gặp cậu ấy nhỉ?”

Lời nói của bác sĩ Xu khiến tất cả các bác sĩ có mặt đều cười ầm lên.

“Không ngờ bác sĩ Cố  lại sợ vợ như thế! Lần sau cậu ấy không giúp tôi trực ca, tôi sẽ tìm chị dâu.”

“Ôi, bác sĩ khoa thần kinh của chúng ta, mới trẻ mà đã kết hôn sớm như vậy, thật là tiếc…”

Quên nói, hiện giờ Cố Tùng An đã chuyển sang khoa thần kinh. Anh nói, dù bệnh của tôi là vấn đề khó khăn toàn cầu, nhưng anh sẽ không ngừng nỗ lực trong lĩnh vực này, không chỉ để giúp tôi mà còn để giúp nhiều người hơn.

Trong ngày cưới, tôi cũng gặp nhiều bạn cũ. Có cả bạn cùng phòng đại học của tôi, và cả bạn học cấp ba của tôi và Cố Tùng An.

Lúc tiếp rượu, bạn thân nhất của Cố Tùng An hồi cấp ba, Hướng Dương, vỗ vai anh rối lớn tiếng đe dọa: “Chú rể, tôi khuyên cậu nên kính tôi ba ly trước, nếu không tôi sẽ tiết lộ bí mật của cậu cho cô dâu.”

Khiến Đường Nhung đứng bên cạnh không thể không lắc đầu.

“Người này là ai vậy? Sao lại kiêu ngạo như thế! Để tôi uống với hắn!”

Do Đường Nhung không thể về nước khi bố tôi gặp chuyện nên cô ấy luôn cảm thấy rất áy náy. Để bù đắp, cô ấy không chỉ tặng tôi một đống quần áo lót nóng bỏng làm quà cưới mà còn chủ động nhận trách nhiệm giữ rượu trong ngày cưới.

Nghe nói, sau vài vòng, Hướng Dương liên tục gọi Đường Nhung là “cô nương”.

Đợi đến khi khách khứa ra về, tôi và Cố Tùng An cuối cùng trở về nhà mới. Tôi mệt đến mức không muốn động đậy, nhưng Cố Tùng An lại tràn đầy sức sống.

Anh cắn vào vành tai tôi, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan nào, cùng đi tắm nào, bồn tắm lớn thế này mà không dùng thì tiếc lắm.”

Chúng tôi đặt phòng khách sạn đắt nhất ở thành phố A. Bồn tắm rất lớn, hai người tắm chung là thừa sức.

Nhưng tôi thực sự quá mệt mỏi, không thể không lắc đầu: “Em mệt, buồn ngủ…”

Cố Tùng An cười nhẹ: “Vậy thì để chồng hầu hạ vợ nhé.”

Nói xong anh bế bổng tôi lên.

Chúng tôi lăn vào bồn tắm.

Người đàn ông đã làm hòa thượng sáu năm thật đáng sợ.

Cứu mạng, giờ có hối hận còn kịp không?

Tôi muốn trốn, nhưng vừa chạm vào thành bồn tắm đã bị Cố Tùng An kéo lại.

Tiếng cười mê mẩn.

Đây chắc chắn là một đêm tân hôn khó ngủ.

Sau này, nhờ vào việc Hướng Dương kiên trì theo đuổi Đường Nhung, tôi cuối cùng cũng biết được bí mật của Cố Tùng An.

Hóa ra, anh đã thích tôi từ rất lâu rồi.

Năm lớp 10, khi anh chơi bóng trên sân vô tình làm tôi bị thương, để xin lỗi, anh đặc biệt đến cửa hàng nhỏ của trường mua đồ uống cho tôi.

Nhưng anh trở về thì tôi đã đi rồi.

Sau đó tôi được khen thưởng vì bài luận văn, anh lần đầu tiên biết được tên của tôi.

Rồi vào học kỳ hai lớp 10, khi phân lớp, vì anh là học sinh đứng đầu nên có quyền ưu tiên chọn bạn cùng bàn. Anh đã chọn tên tôi.

Vậy nên, tình cảm đơn phương của tôi hồi cấp ba, hóa ra không phải là đơn phương.

Chỉ là lúc đó chúng tôi còn trẻ, nên anh luôn chưa chấp nhận lời tỏ tình của tôi.

Thực ra anh dự định sẽ tỏ tình với tôi ngay tối sau khi thi đại học xong. Ai ngờ tôi đã chớp thời cơ trước.

Dù anh cảm thấy tiếc nuối, nhưng cũng rất vui mừng.

Đến lúc biết tất cả những điều này, cuối cùng tôi cũng đã đứng thẳng lưng trước mặt Cố Tùng An.

Mỗi khi anh phàn nàn về việc tôi đã bỏ rơi anh, tôi sẽ đáp lại: “Ai bảo anh trước đó không tỏ tình với tôi?”

Thì điều nhận lại sẽ luôn những nụ hôn nhiệt tình đầy vội vã của anh.

Thật tốt.

Cố Tùng An của tôi.

Chàng trai mà tôi đã yêu thương từ thuở thiếu niên.

Chúng tôi đã từng xa nhau vì hiểu lầm. Thật may khi tôi quay lại, anh vẫn ở đó.

Cảm ơn anh, đã luôn nỗ lực và kiên trì yêu em.

Suốt đời còn lại, chúng ta sẽ không bao giờ chia ly.

(Hoàn).

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8