Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chú ấy hơn tôi 15 tuổi
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-07 22:32:21 | Lượt xem: 2

Mẹ với ánh mắt bình tĩnh.

“Mộc Mộc, con lớn , chỉ hỏi con một câu, con thực sự yêu ?”

“Dù thế nào, con sẵn lòng cùng sánh bước qua giông bão, cùng hết quãng đời ?”

Lời đó như lời thề trong đám cưới, khiến hình vài giây quả quyết gật đầu.

Phó Quân Trạch nghĩ gì chắc, nhưng ít nhất, thể đưa câu trả lời quả quyết đó.

Thấy gật đầu, cũng gì, chỉ vỗ vỗ mu bàn tay , dậy.

“Phó Quân Trạch, đây một lát.”

Bà hạ mắt, Phó Quân Trạch với giọng nhẹ nhàng, lộ rõ vui giận.

Phó Quân Trạch dậy, cả hai cùng bước căn phòng bên cạnh, cửa phòng khép .

Trong lòng hồi hộp sợ hãi.

Hồi hộp vì ngờ thể bình tĩnh đến , đồng ý ngay lập tức.

Sợ hãi… nếu gì đó, liệu Phó Quân Trạch đổi quyết định ?

tiến gần cửa để trộm, nhưng dậy thì cửa bếp mở .

Chú Trần cầm tay một đĩa hoa quả cắt sẵn, đặt mặt với nụ tươi, dáng vẻ vẻ hiền lành.

“Cháu ăn ít hoa quả nhé.”

đành bất đắc dĩ xuống.

Chú Trần đưa cho một miếng táo, nhỏ.

“Thực của cháu nhận từ lâu .”

giật , ngước đầu lên ngạc nhiên.

“Mẹ cháu từng , lẽ cháu sẽ thích Phó Quân Trạch, nhưng ban đầu cháu tin , luôn cảm thấy hai cách một đời, hơn cháu 15 tuổi, thể đến với .”

cháu , hiểu cháu, ánh mắt cháu Phó Quân Trạch ý nghĩa gì.”

sững sờ.

Vậy mà , thế thì… Tại bao giờ , càng hề kiểm soát chặt chẽ mối quan hệ của cô với Phó Quân Trạch.

Dường như đoán sự hoang mang trong cô, chú Trần nhỏ.

“Mẹ cháu bảo, cháu giống hệt cháu khi còn trẻ, cả hai đều giống ai.”

“Mọi thường khi đ.â.m đầu tường. Còn hai con cháu thì kiên định, dù đ.â.m thủng tường cũng chịu bỏ cuộc.”

Chú Trần ngừng một chút, đưa chiếc dĩa táo xiên sẵn cho .

“Mẹ cháu , nếu cản cháu, chỉ khiến cháu càng quyết tâm hơn mà thôi.”

nhận lấy miếng táo, nhưng trong lòng vẫn thể bình tĩnh.

Trong khoảnh khắc, bỗng nhớ những chi tiết nhỏ mà giờ từng để ý…

Chẳng hạn, thường xuyên nhắc nhở , khi lớn lên, nên giữ cách với Phó Quân Trạch.

Cũng như những lời khuyên chân thành rằng, khi còn quá trẻ, nên vì tình yêu mà chịu thiệt thòi, đánh mất cả đời .

cũng dặn dò , khi yêu đương, nhất là tìm tuổi tác gần gũi, cần gia thế nguy nga, cần quá nổi bật, điều quan trọng nhất là hai thể yêu .

Mẹ , khi còn trẻ, tin câu “tình yêu thể no bụng”, nhưng dù vẫn hy vọng thể tìm yêu thương để cùng qua đời .

Chỉ cần yêu , yêu quá nhiều cũng .

Những lời đây bao giờ thực sự chú ý, bây giờ vang vọng bên tai, cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa thực sự của lời .

Khi cửa phòng mở , cùng với Phó Quân Trạch bước , một một .

Phó Quân Trạch phía với ánh mắt nặng nề, má trái còn in dấu đỏ rõ rệt, dường như… tát.

giật dậy, tiến về phía , định chạm nhưng Phó Quân Trạch né tránh.

Anh nắm lấy tay .

“Không .”

Suốt quá trình, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, bà về phía chú Trần và hỏi nhẹ.

“Cơm nấu xong ?”

Chú Trần vội vàng gật đầu.

“Xong ! Để múc cơm.”

“Không cần.”

Phó Quân Trạch ngắt lời, nhỏ giọng .

“Em đưa Mộc Mộc về .”

Nói xong, kéo tay lưng .

bàng hoàng, nhưng vẫn theo .

“Phó Quân Trạch.”

Tiếng vọng từ phía .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8