Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chú Chim Hoàng Yến Trà Xanh Của Tôi
chương 15 + 16

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:33:11 | Lượt xem: 2

15

Sở Hành lưu loát kéo tôi vào phòng, đóng cửa lại, rồi xoay người ôm chặt lấy tôi.

Cmn, Ngầu!

Sở Hành quả nhiên là một tổng tài bá đạo.

Anh ôm tôi rất chặt, cánh tay rắn chắc giữ chặt eo tôi, tôi cảm nhận được trái tim đập mạnh và hơi thở gấp gáp từ trên đầu, nhưng tôi bị siết đến mức hơi thở cũng khó khăn.

Tuy nhiên, bản năng sinh tồn mách bảo tôi rằng lúc này không nên phản kháng.

Quả nhiên, ngoan ngoãn là con đường sống của tôi.

“Oản Oản, nói em yêu anh đi.”

“Em yêu anh.”

Anh ấy dường như đột nhiên phát điênn, tay ôm mặt tôi, hôn tôi mãnh liệt.

Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, tôi nghĩ mình sẽ bị gặm đến không còn xương

Sau cơn cuồng loạn, anh ấy chạm trán tôi, hơi thở quấn quýt.

“Oản Oản, chúng ta kết hôn đi.”

“Ơ? Ơ!”

“Em không muốn sao?”

“Em…”

Tôi không dám từ chối;

Nhưng tôi cũng không dám đồng ý!

Anh ấy là Sở Hành cơ mà!

Tôi ấp úng, cảm giác như cơn bão trong mắt Sở Hành sắp hình thành.

Nếu tôi từ chối, liệu tôi có bị anh ấy “diệt khẩu” không?

Lúc quyết định, phải dùng gia đình làm lá chắn!

“Em cần hỏi ý kiến của bố mẹ. Em… anh… à, anh cũng biết tình hình gia đình em mà, em không thể quyết định được.”

Sở Hành thở dài nhẹ nhàng, sau đó thả lỏng biểu cảm.

“Được rồi, tối nay chúng ta sẽ đến thăm bác trai và bác gái.”

Ơ… thực ra không cần phải gấp gáp như vậy đâu!

16

Khi Sở Hành mang theo túi lớn nhỏ đến nhà tôi, cha mẹ tôi đều ngạc nhiên.

Chẳng ai ngờ rằng câu bâng quơ của tôi lúc bữa cơm lại trở thành sự thật, thật sự đến mức phải kết hôn.

Nhưng Sở Hành quá cáo, ảnh quá ngoan ngoãn trước mặt bố mẹ tôi, không chút thái độ của một đại lão, thỉnh thoảng còn nói lời ngọt ngào, tự biến mình thành kẻ đáng thương đã thầm yêu tôi nhiều năm và cuối cùng cũng thành công.

“Nếu hai bác đồng ý, cháu muốn trước tiên đính hôn với Oản Oản.”

“Oản Oản quá xuất sắc, cháu lo mình không đủ tốt, cô ấy sẽ bị người khác cướp mất.”

“Hai bác yên tâm, cháu sẽ đối xử tốt với Oản Oản cả đời!”

Gia đình tôi nhìn anh ấy diễn kịch, không ai vạch trần sự giả dối của anh, thậm chí còn lịch sự phối hợp.

Cũng đúng thôi, người ta là đại gia mà!

Chỉ cần mấy câu nói khéo léo, ảnh đã thành công tóm chặt tôi.

Trước khi ra khỏi cửa, cha tôi còn nhắc nhở: “Oản Oản, khi ở bên Tiểu Hành, con phải ngoan ngoãn, không được thường xuyên thể hiện cái tính tiểu thư.”

Mẹ tôi cũng phụ họa: “Đúng vậy, con phải chu đáo hơn, Tiểu Hành làm việc vất vả, không thể giống như trước, dựa vào việc người ta chiều chuộng con mà tùy ý.”

Tôi:……

Bố mẹ, bố mẹ có biết mình đang nói gì không, từ trước đến giờ đều là con bị nắm thóp mà!!

Nhìn cảnh tượng này, tôi không chỉ cảm thấy buồn bã. Nhà mẹ đẻ của tôi, chỗ dựa của tôi, lại bất ngờ quay lưng!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8