Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chú Chó Husky Số Một Kinh Thành
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-13 23:02:17 | Lượt xem: 3

Tiêu Cẩn Phong ngoắc ngoắc ngón tay với ta.

 

Ta như bị ma xui quỷ khiến đứng dậy đi về phía hắn.

 

Vừa mới đến gần, đã bị hắn kéo phắt vào lòng: “Tự mình thử một lần không phải là biết ngay sao?”

 

“Thử thì thử.”

 

Thực tiễn là tiêu chuẩn để kiểm nghiệm chân lý.

 

Nhưng mà cũng đâu có ai nói cho ta biết…

 

Thử một cái là thân tàn mạng thiệt … a!

 

Chương 19: Khởi nghiệp ‘bất đắc dĩ’

 

Trời đã sáng rồi.

 

Tiêu Cẩn Phong còn muốn “thử” thêm lần nữa.

 

Có hơi quá đáng rồi đấy.

 

Ta duỗi chân, một cước đá văng hắn xuống giường: “Nhiếp chính vương vẫn nên thích nam sắc đi.”

 

Tiêu Cẩn Phong cười hì hì bò lên giường, ôm chặt lấy ta không buông tay.

 

“Trước kia đám lão già đó cứ thích giới thiệu khuê nữ nhà nào đó cho ta. Hôm nay là cháu gái Thừa tướng, ngày mai là đích nữ nhà Thượng thư, mấy hôm sau lại là cháu gái vợ của cữu cữu Hoàng hậu. Ta thấy phiền phức, bèn giả vờ lỡ lời, nói mình thích nam sắc, từ đó mới được yên thân.”

 

“Thế nào, có phải rất khâm phục trí thông minh của bản vương hay không?”

 

Ta muốn bẻ gãy của hắn.

 

Trời nóng như vậy, nhất định phải ôm nhau sao?

 

Ta đẩy Tiêu Cẩn Phong ra: “Ta nhớ hình như Nhiếp chính vương đã từng nói, cưới ta chỉ vì thấy chướng mắt chồng cũ của ta, cho nên… vở kịch này, chúng ta không cần phải diễn quá đạt như vậy chứ?”

 

“Ta bị đa nhân cách, đó là nhân cách khác của ta nói.”

 

“Nàng yên tâm, nhân cách đó đã bị ta giếc chếc rồi.”

 

Nếu như lúc nói những lời này mà hắn ta không có chột dạ sờ sờ tóc thì ta đã tin rồi.

 

Sờ tóc xong, Tiêu Cẩn Phong bắt đầu cứng nhắc chuyển chủ đề: “Ta đã xin Bệ hạ sắc phong cho nàng làm Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, thánh chỉ đang trên đường đến rồi.”

 

“Hôn lễ nàng muốn tổ chức như thế nào? Phong cách cổ điển hay là phong cách nước ngoài?”

 

“Kỳ thực bản vương nên dùng mười sáu chiếc kiệu lớn, trải thảm đỏ hai mươi dặm, rước nàng về phủ một cách long trọng. Nhưng mà hôm nàng hòa ly với Thẩm Tu Hoằng, bản vương sợ đến muộn một bước sẽ lại chậm chân, cho nên mới vội vàng đưa nàng về phủ ký hôn thư trước. Chuyện này là bản vương không đúng, nàng yên tâm, người khác khi thành thân có gì thì nàng đều sẽ có, người khác không có thì nàng cũng sẽ có.”

 

Nói xong, hắn ta lại mất tự nhiên liếc nhìn ta một cái.

 

“Thẩm Tu Hoằng bây giờ đã là Phò mã rồi, đã được ghi tên vào gia phả hoàng tộc, nàng đừng có còn tơ tưởng đến hắn ta nữa.”

 

“Bản vương đã cho người chuyển hết sản nghiệp dưới danh nghĩa của mình cho nàng rồi.”

 

“Nàng không được nhận tiền rồi lại ruồng bỏ ta.”

 

Trông ta giống kẻ ngốc lắm sao?

 

Là tiền không tốt hay là Tiêu Cẩn Phong không đủ đẹp trai?

 

“Hay là Nhiếp chính vương nói xem, thế nào là—”

 

“Lại chậm chân?”

 

Chương 20: Mối tình ‘đơn phương’

 

Sau khi nghe Tiêu Cẩn Phong ấp a ấp úng giải thích hồi lâu, cuối cùng ta cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

 

Thì ra là ba năm trước, hắn ta thức trắng mấy đêm liền, viết một bức thư cầu hôn văn chương bay bổng, tình cảm chân thành.

 

Háo hức đến nhà ta cầu hôn…

 

Kết quả lại phát hiện ra ta sắp thành thân với Thẩm Tu Hoằng.

 

Hắn ta suy đi tính lại, vượt qua nỗi khổ tâm về đạo đức.

 

Từ bỏ ý định làm tiểu tam.

 

Một mình nuốt ngược nỗi đau khổ tình yêu không thành .

 

“Chờ đã, chờ đã, chờ đã!”

 

Ta vội vàng ra hiệu cho Tiêu Cẩn Phong dừng hồi tưởng lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8