Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chủ Mẫu Khó Cầu
9

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:47:11 | Lượt xem: 4

Mẫu đợi sẵn ở cửa từ sớm, thấy Triệu Vân Ngạn theo xuống kiệu, bà lén lau nước mắt.

“Tỷ tỷ, tỷ phu đối xử với tỷ ?” Hiền nhi mới bảy tuổi, ngẩng đầu , “Có mua kẹo cho tỷ ?”

Triệu Vân Ngạn câu chọc , cúi xuống xoa đầu Hiền nhi:

“Có chứ.”

Mẫu lén kéo , hỏi sống thế nào. Ta luôn miệng , bà mới yên lòng.

“Phụ con quan cao, đều nhà họ Triệu cầu Thánh thượng ban hôn, nhà xem như trèo cao. Chỉ mẫu thương con, con lo lắng ảnh hưởng đến việc kén rể cho Hiền nhi , bất đắc dĩ chịu chút thiệt thòi ở nhà họ Triệu. Quan trọng nhất là con cái bên , nuôi nấng nó cho . Dù Hầu gia thế nào nữa, con thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.”

Sau khi nhận tri kỷ hôm đó, Triệu Vân Ngạn sẵn lòng nể mặt . Trong phủ náo nhiệt cả ngày. Buổi tối, Triệu Vân Ngạn ngủ phòng , kể đủ chuyện thú vị.

Ta mong hiểu quá khứ của , hiểu rằng thê tử của là một bằng xương bằng thịt.

“Thì còn cả ni cô độ hóa nàng nữa, bảo nàng tuệ nhãn thấu hồng trần.” Triệu Vân Ngạn hào hứng lật giở tủ đồ cổ của , “Con thỏ bạch ngọc bái nguyệt thật đáng yêu.”

“Nói gì mà tuệ nhãn, lúc đó mới mười tuổi, để quyên thêm tiền hương dầu.” Ta vội vàng lấy con thỏ, cẩn thận đặt chỗ cũ. “Con thỏ đó là tặng lúc bảy tuổi, tên là…”

Ta nhận , vội dừng . Triệu Vân Ngạn chịu buông tha: “Tên là gì?”

“… Không gì.”

Chuyện riêng tư như , đề phòng , với lắm. Hắn thấy , buông con thỏ liền cù lét . Hắn cao lớn, dễ dàng đè lên bàn sách. Ta ngừng van xin, chịu buông. Không từ lúc nào, bầu khí lặng lẽ trở nên mờ ám, áp sát gần, gần đến mức mặt nóng bừng.

“Trinh nhi ngoan, cho .”

“Nói cho , sẽ tha cho ?”

“Nói cho , sẽ tha cho Trinh nhi.”

“Gọi Nguyệt nô”. Ta đỏ mặt, nhỏ giọng , là tên gọi mật lúc nhỏ, sớm gọi như nữa. Triệu Vân Ngạn khẽ hai Nguyệt nô, ánh mắt cũng dần dần sâu thẳm. Hắn bế bổng lên, sải bước về phía giường thêu.

“Đây là khuê phòng của ! Ít nhất, ít nhất đợi ngày mai chúng về nhà hãy…”

“Khuê phòng chẳng càng hơn ?”

Nghe van nài, càng thêm ngang ngược. Ta phát hiện Triệu Vân Ngạn trong chuyện khuê phòng luôn một loại hứng thú khó . Càng là cảm giác cấm kỵ, càng khiến nóng lòng.

“Chàng chẳng sẽ buông tha ?”

 “Ta buông tha Trinh nhi, chứ nào buông tha Nguyệt nô.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8