Chúng Ta Có Hẹn Nơi Ánh Mặt Trời

Chúng Ta Có Hẹn Nơi Ánh Mặt Trời

Bàn tay, bàn chân toát mồ hôi lạnh, con ngươi co rúm vì sợ hãi.

Lúc bên tai đột nhiên vang lên âm thanh: “Chạy nhanh ! Đừng để cô bắt !”

Một năm , phát hiện chị những vết bầm tím bất thường, thể giống như hút khô, ngày càng suy yếu.

Mãi đến khi chị mất , mới sự thật trong cuốn nhật ký.