Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chúng Ta Sai Ở Cách Bắt Đầu
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-29 22:17:32 | Lượt xem: 2

12

Cùng Lâm Sơ trở về nhà họ Lâm, chú Lâm và dì Chu đã chuẩn bị sẵn cơm nước, nhìn thấy tôi và Lâm Sơ cùng về, cả hai đều nở nụ cười mãn nguyện.

Trên bàn ăn, dì Chu giải thích về cuộc nói chuyện trong thư phòng.

“Giang Giang, dì thấy con vẫn còn nhỏ, là tên nhóc Lâm Sơ lừa con ở bên nó. Nhưng nó đảm bảo là thật lòng, nguyện ý chăm sóc con cả đời. Có cho nó cơ hội hay không là do con quyết định, dì chỉ mong con được hạnh phúc.”

Tim tôi chợt ấm lên, một lúc lâu sau, tôi nghiêm túc mở lời:

“Dì Chu, chú Lâm, con đã quyết định đến Hải thị rồi ạ.”

Vừa dứt lời, cả bàn ăn rơi vào im lặng.

Tôi tiếp tục nói:

“Có một dự án rất tốt, con muốn tham gia. Ngắn thì một năm, dài có thể hơn ba năm.”

Tay Lâm Sơ cầm đũa khẽ run, giọng nói cũng run theo:

“Vì Chu Kỳ sao?”

Tôi đặt tay lên tay anh, tiếp tục nói:

“Không phải là không cần anh nữa, cũng không liên quan gì đến Chu Kỳ.”

Lâm Sơ bỗng ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe nhìn tôi.

Tôi nhìn thẳng vào anh, kiên định lên tiếng:

“Đây cũng là điều em thật sự muốn làm.”

13

Một năm sau, tại Hải thị.

Tôi và các thành viên trong nhóm đang tiến hành kiểm tra lần cuối, dù trước đó đã kiểm tra hàng chục ngàn lần.

Xong việc, tôi ngả người xuống sofa, nhìn bầu trời dần chuyển sang màu trắng bạc.

Hương tiểu long bao đột nhiên thoang thoảng nơi đầu mũi.

Giây tiếp theo, bên ngoài vang lên tiếng reo hò:

“Bạn trai của tổ trưởng Giang lại mang bữa sáng đến rồi kìa!”

Tôi bật dậy, vừa đúng lúc thấy Lâm Sơ bưng bữa sáng bước vào.

Năm nay, Lâm Sơ là người trực nhiều nhất trong bệnh viện, tích nghỉ phép lại để có thể sang Hải thị, cả nhóm đều quen với việc anh bay chuyến tối, sáng mang theo bữa sáng đến.

Tôi từng khuyên anh không cần vất vả như vậy, nhưng anh nhất quyết không nghe.

Tôi tựa vào anh, dụi mặt vào cổ hít lấy hương anh.

Anh vòng tay ôm lấy tôi, để tôi thoải mái dựa vào.

Giọng anh vang lên, truyền qua da thịt và xương:

“Anh có một tin vui muốn nói với em.”

Tôi mở đôi mắt đang lim dim buồn ngủ, áp mũi lên mũi anh.

“Em cũng có tin vui, để em nói trước!”

Anh cười gật đầu.

“Được.”

“Công việc ở Hải thị của em đã đến hồi kết, phần tiếp theo chỉ là định lịch và quảng bá thôi. Nói cách khác, em sắp được về rồi.”

Lâm Sơ nghe xong, gương mặt hơi khựng lại.

Tôi lay lay anh.

“Vui quá mà ngẩn ra rồi hả?”

Tôi nghĩ anh nghe vậy sẽ rất vui.

Không ngờ lại là vẻ mặt này.

“Vậy… tin vui của anh là gì?”

Lâm Sơ bóp trán, cười bất lực, không trả lời, chỉ lấy điện thoại ra gọi:

“Trưởng khoa, hồ sơ xin điều chuyển về Hải thị của tôi… có thể rút lại được không?”

Tôi kinh ngạc, cười ngả nghiêng trong vòng tay anh.

Một năm sau nữa, bộ phim hoạt hình tôi tham gia sản xuất chính thức công chiếu.

Bùng nổ toàn mạng.

Hôm phim ra mắt, vị bác sĩ Lâm nghiêm túc của tôi bao trọn rạp chiếu phim — và cầu hôn tôi.

Tương lai là điều chẳng ai biết trước.

Nhưng dù là đối diện với tình yêu hay cơ hội, ta đều nên dũng cảm tiến về phía trước.

“Hiện tại em đồng ý.”

Lâm Sơ cười bất lực.

“Anh sẽ cố gắng hơn nữa!”

[Hoàn]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8