Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chuộc Tội
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:38:38 | Lượt xem: 3

8

Ta cầm bông tai bước ra khỏi nha môn, thì gặp Từ bổ khoái.

Hắn quan tâm hỏi: “Vãn Tình, sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy?”

Ánh mắt của Từ bổ khoái rơi vào chiếc bông tai trên tay ta. Ta bịa chuyện rằng nhặt được nó trên đường, đã đến tiệm Trân Bảo Các hỏi. Ông chủ nói rằng Lý Thùy và Trần đại nhân đã mua mỗi người một đôi, nên ta đặc biệt đến nha môn để cáo trạng.

Từ bổ khoái nhíu mày: “Ta đang định đến nhà Lý Thùy, có người đã thấy đại nhân vào đó bảy ngày trước, rồi không thấy ra nữa.”

Ta cùng hắn đến nhà Lý Thùy, trông thấy nhà bên cạnh khói lửa mờ mịt, ánh lửa chập chờn. Nhìn vào trong nhà, thấy một đạo sĩ đang làm phép, nhang đèn cháy khét lẹt khiến bên trong tối om, miệng đạo sĩ lẩm bẩm chú ngữ, vàng mã bay lả tả, âm u đáng sợ.

Hàng xóm là Vương thúc nhận ra Từ bổ khoái, sắc mặt lộ vẻ kỳ lạ: “Từ bổ khoái, đêm hôm trước, ta dậy đi nhà xí, thấy Lý Thùy đang kéo một cái bao tải lớn. Nhưng chớp mắt, người đã không còn ở đó. Chắc chắn là ta gặp ma rồi!”

“Ông chắc chắn đó là Lý Thùy?”

“Chắc chắn, ta vô tình đá vào chậu hoa, hắn nghe thấy tiếng bèn quay lại nhìn ta. Đôi mắt hung ác đó, ta không thể nhớ nhầm, chính là Lý Thùy! Cái bao tải đó không biết chứa thứ gì, còn có thể động đậy. Chắc chắn hắn về đây để đòi mạng.”

Vương thúc run rẩy, ánh mắt kinh hãi, không giống như đang nói dối. Chẳng lẽ trên đời này thật sự có ma?

Từ bổ khoái xé mở niêm phong ở căn nhà bên cạnh: “Sau khi Mục Hân chết, nơi này đã bị nha môn tạm thời phong tỏa.”

Chúng ta đẩy cửa vào nhà, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Cả hai vội lấy tay che miệng mũi, rồi bắt đầu quan sát xung quanh. Bàn ghế đều phủ một lớp bụi dày.

Từ bổ khoái đi vòng quanh bàn một lượt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ta: “Có người đã đến đây.”

Ta thắc mắc: “Sao ngươi biết?”

Hắn chỉ vào chân ghế: “Chiếc ghế này đã bị di chuyển, ngươi nhìn xem, chỗ này không có hạt bụi nào cả.”

Chúng ta im lặng trong giây lát, bốn mắt nhìn nhau, đồng thanh nói: “Lý Thùy chưa chết!”

9

Chúng ta quan sát kỹ niêm phong trên cửa, phát hiện có dấu hiệu bị động qua.

Vương thúc đêm đó trông thấy, rất có thể không phải là ma, mà chính là Lý Thùy.

Chúng ta quay lại nha môn, Tống ngỗ tác không có ở đó. Từ bổ khoái lật xem sổ ghi chép vụ án, nóng lòng muốn xác nhận một chuyện.

Hắn kể, trước đây từng nhờ Lý Thùy rèn một con d.a.o găm. Lý Thùy khi đó không cẩn thận bị bỏng tay, trên mu bàn tay phải có một vết sẹo. Lúc trả tiền, Từ bổ khoái còn hào phóng cho thêm năm đồng để mua thuốc. Vết sẹo đó mới có hơn một tháng, chắc chắn vẫn còn trên tay Lý Thùy.

Hắn tiếp tục đi đến phòng nghiệm thi, t.h.i t.h.ể của Lý Thùy không có người thân đến nhận, nên vẫn chưa được an táng. Từ bổ khoái mở nắp quan tài, một mùi hôi thối xộc ra, t.h.i t.h.ể đã bắt đầu phân hủy, khó mà nhận dạng.

“Ngày mai ta sẽ nhờ Tống ngỗ tác xác nhận lại. Mắt hắn không bao giờ quên, chắc chắn sẽ nhớ tay phải có vết sẹo hay không.”

Ta trầm ngâm hỏi: “Người kia nói, thấy Lý Thùy kéo theo một cái bao tải, trong bao rất có thể là người, cũng có thể là Trần đại nhân.”

“Chuyện này rất kỳ lạ, ngày mai ta phải kiểm tra lại hộ tịch của Lý Thùy. Nếu hắn chưa chết, thì người nằm trong quan tài có khuôn mặt giống hắn, rất có thể là thân nhân của hắn.”

Trước khi rời đi, Từ bổ khoái dặn dò ta phải giữ kín chuyện này.

Ra khỏi nha môn, ta mệt mỏi bám vào khung cửa mà nôn khan, Từ bổ khoái đưa cho ta một chiếc khăn, hỏi ta bị làm sao.

Ta lắc đầu, trong lòng thầm cầu nguyện Trần Triển sớm xuất hiện. 

10

Đêm qua ta ngủ không ngon, trời vừa tờ mờ sáng đã dậy giúp phụ thân mở tiệm.

Vừa hay gặp gia đinh Lục phủ đến mua trà quả. Gia đinh nói, không lâu trước có người trông thấy Lục đại nhân kéo tay một nữ tử ở ngôi miếu hoang, mấy ngày nay lại không thấy tung tích, chắc chắn là đã bỏ trốn.

Tin tức này truyền đến tai Lục phu nhân, bà tức giận đến nổi lửa giận công tâm, không ăn không uống. Gia đinh đến mua ít trà quả khai vị.

Chuyện Lục đại nhân tư tình với nữ tử, đã lan truyền khắp phố. Nghe chuyện, lòng ta càng lúc càng hoang mang, hôm ấy rốt cuộc là ai đã thấy được chúng ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8