Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Bao ở ngã tư đường
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:33:00 | Lượt xem: 3

Tôi trốn ở đằng sau cây phát tài chờ cơ hội, xa xa trông thấy có người cầm theo thức ăn đi đến.

Bao Nhị ở trong túi tôi khẽ nói: “Nhanh lên, đây là trợ lý của Trình Công, đi theo anh ta.”

Tôi đi theo trợ lý vào thang máy, đúng là anh ta đi tới văn phòng của Trình Công, sau khi đặt thức ăn xuống đã rời đi.

Trình Công đang trò chuyện với một người, người kia chính là nhà sản xuất Trần hẹn gặp tôi một lát nữa.

Tôi vội trốn sau ghế sô pha, nếu gã ta nghĩ đến vào lúc này vậy thì bùa của tôi sẽ mất linh.

Trình Công bày kịch bản lên bàn.

“Số hai mở đầu tốt, số ba có động cơ, số bốn kế hoạch g.i.ế.c người và số năm lật bài, vậy cũng được.”

Ông Trần vội  nói: “Vậy được, tôi sẽ chỉnh sửa sáu kịch bản này. Thằng nhóc này nhanh tay làm việc còn tích cực hơn đội sản xuất lười biếng, còn không có ý đòi tiền chúng ta.”

Tôi còn thắc mắc sáu kịch bản của ai mà bị lợi dụng như thế, ông Trần lại nói: “Một hồi tôi gặp anh ta, đúng lúc nói những ý kiến này với anh ta.”

Trong lòng tôi bắt đầu chửi thế, tên Trình chắp vá này đúng là người cũng như tên. Gã ta nuôi một nhóm biên kịch cho một dự án, cuối cùng sau khi gã ta trau chuốt thì trở thành tác phẩm do gã biên kịch.

Ông Trần cầm kịch bản rời đi, tôi ở đằng sau ghế sô pha liếc trộm Trình Công, đúng là trên cổ gã đeo âm bài, chắc là âm bài này ở trong quần áo.

Tôi đang nghĩ làm thế nào để ra tay, có một người quản lý đi đến còn dẫn theo hai cô gái, nói là để sếp Trình xem qua có phù hợp với nhân vật không.

Trước khi người quản lý đi ra còn cười ha ha, không quên đóng cửa cẩn thận.

Hai cô gái này có gương mặt giống nhau như đúc, là chị em sinh đôi. Sau khi tự giới thiệu bản thân giống như món hàng, bọn họ đứng trước mặt Trình Công cho gã xem.

Rõ ràng Trình Công rất có hứng thú với bọn họ, mê hoặc nhìn từ trên xuống dưới.

Trong lòng tôi mong chờ.

Tôi đã nghe cuộc sống cá nhân của Trình Công rất hỗn loạn, tốt nhất là hôm nay hãy hỗn loạn hơn đi.

Bởi vì tôi biết người đeo âm bài có kiêng kị, lúc làm những chuyện không thể nói rõ thì nhất định sẽ lấy xuống, đây chính là cơ hội ra tay.

Xem ra hai chị em như hoa kia đã quen với quy tắc ngành này, yểu điệu đi lên phía trước nói mình rất muốn góp sức cho lĩnh vực phim ảnh.

Ba người dần dán sát vào nhau, sau khi Trình Công cởi quần áo trong lại bắt đầu cởi quần.

Chỉ cần cởi quần thì chắc chắn bước kế tiếp sẽ tháo âm bài.

Tôi trốn sau ghế sô pham trông mong nhìn bọn họ như tên biến thái.

Bao Nhị ở trong túi còn vội hơn tôi, khẽ nói: “Làm gì cũng rề rà? Bây giờ nhanh thật đấy!”

Vào lúc tôi và Bao Nhị sắp thấy giờ phút quan trọng, đột nhiên điện thoại trên bàn làm việc reo vang.

Trình Công nghe điện thoại một lúc, vẻ mặt nghiêm túc cúp điện thoại cười với hai chị em kia: “Ngại quá, một hồi mấy nhà đầu tư sẽ qua đây, tôi phải đi tiếp đãi. Buổi tối hẹn hai người ăn cơm.”

Gã ta nói xong lại kéo quần lên.

Trong lòng tôi sốt ruột đến mức chửi thề.

Con mẹ nó, Trình Công có phải đàn ông hay không? Đã cởi quần rồi mà nói đi là đi?

Gã đi rồi còn tôi phải làm sao bây giờ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8