Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Bao ở ngã tư đường
Chương 28-29

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:33:16 | Lượt xem: 3

Bao Nhị túm Trình Công, hé miệng muốn ăn hết.

Tôi vội ngăn cản, vì bây giờ lệ khí của Bao Nhị đã rất nặng, nếu g.i.ế.c người nữa sẽ tăng thêm sát nghiệp, đến lúc đó sẽ rơi vào Địa Ngục chịu khổ.

Không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho con.

Hai đứa bé của Bao Nhị mới trở lại bình thường, không hề muốn rời mẹ, luôn ở bên cạnh nắm chặt váy mẹ.

Trình Công ở bên cạnh cũng vội khuyên nhủ: “Làm người phải rộng lượng hơn, cần gì phải tính toán chi li chuyện trước kia chứ? Mang quá nhiều năng lượng sẽ không tốt!”

Bao Nhị cười lạnh một tiếng, thả lỏng Trình Công ra, ôm hai đứa con của mình, nhanh chóng biến thành dáng vẻ bình thường, rưng rưng nước mắt khẽ nói với tôi: “Ừm, vì con tôi buông tha cho gã…”

Trình Công nhếch miệng cười, xoay người chạy đi.

Tốc độ di chuyển của sinh hồn nhanh hơn người bình thường, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng của gã.

Bao Nhị nhìn hướng Trình Công chạy trốn, buồn bã nói: “Cuối cùng vẫn để gã được hời.”

Tôi lắc đầu: “Tôi đã nói rồi, chúng ta không g.i.ế.c người, chỉ chuyển mạng mà thôi.”

Nhục thân của Trình Công đang nằm trên giường bệnh, một đám người đang bận rộn kiểm tra cho gã.

Sinh hồn của Trình Công chạy vào, đang muốn nhào vào nhục thân của mình, đột nhiên gã lơ lửng giữa không trung.

Tôi dùng Định Hồn quyết khống chế gã.

Tôi và Bao Nhị cùng đi vào phòng bệnh, đứng trên nhục thân của gã mỉm cười.

Tôi ở trạng thái Âm thần, Bao Nhị là Chương Liễu Thần, cho nên người ngoài vốn không nhìn thấy chúng tôi.

Sinh hồn của Trình Công cố gắng giãy dụa, nhục thân của gã đang ở trước mắt nhưng gã không vào được.

Cửa phòng bị đẩy ra, lại có mấy y tá đẩy một người bệnh vào.

Chính là thầy Chiêm, sắc mặt ông ta trắng bệch nằm ở trên giường.

Bác sĩ hai người đều bị xơ vữa động mạch, cần phải phẫu thuật mổ não.

Vợ của Trình Công vội đi đến, khi nghe nói phải làm giải phẫu thì vội vàng đi ra ngoài làm thủ tục.

Sinh hồn của Trình Công chỉ vào bác sĩ ở bên ngoài, mắng to: “Đệch, đồ lang băm! Ông đây là mất hồn, mở sọ mẹ mày!”

Sau đó vừa hoảng sợ ôm đầu cầu xin tôi: “Thầy Kim, thầy làm người tốt thì  hãy làm người tốt cho trót, nếu như đã tha thứ cho tôi thì mau đưa tôi về đi! Đến lúc đó, chúng ta có thể hợp tác lâu dài, những kịch bản thầy viết tôi đều nhận. Thầy có muốn làm đạo diễn không?”

Tôi cau mày suy nghĩ, khẽ gật đầu: “Anh nói không sai, giúp người giúp đến cùng, đưa Phật đến Tây Thiên.”

Sau đó, tôi nhìn Bao Nhị nói: “Tôi không thể chỉ giúp mà không trút giận được.”

Tôi đưa tay sờ lên đỉnh đầu thầy Chiêm, khiến ông ta tỉnh lại.

Thầy Chiêm chậm rãi mở mắt ra.

Ông ta nuôi năm con quỷ, mặc dù bị Bao Nhị g.i.ế.c bốn con nhưng vẫn còn dư một con quỷ trắng trong cơ thể.

Đôi mắt của thầy Chiêm biến thành màu trắng hoàn toàn, giống như vải đã lột vỏ.

Ông ta vội chớp mắt, mũi hít hà ngửi xung quanh, mò mẫm đi đến cạnh nhục thân của Trình Công lộ vẻ tham lam.

Thầy Chiêm chậm rãi kéo quần áo trong của Trình Công ra.

Nói thật, Trình Công là người chú ý ngoại hình, cơ n.g.ự.c tráng kiện, có thể thấy rõ cơ bụng dưới

Sinh hồn của Trình Công hoảng sợ nhìn tôi: “Này… Ông ta muốn làm gì?”

Tôi mỉm cười nhìn Bao Nhị: “Mấy năm nay cô chịu khổ rồi, hi vọng sau khi cô nhìn thấy hết chuyện kế tiếp thì oán hận nhiều năm có thể tan biến.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8