Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cố Diễm Ninh Yên
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:12:49 | Lượt xem: 2

Chuyện hôm nay, nếu lại xảy ra một lần nữa, đứa trẻ trong bụng Tề Y Y có khả năng không giữ được.

Ta biết chuyện của Tề Y Y không thể giấu Cố Diễm mãi, nên quyết định nói thật với hắn.

Cố Diễm giật mình, phản ứng đầu tiên là: “Vậy là ngươi không có hồng hạnh xuất tường đúng không?”

Ta hừ lạnh: “Chỉ cần tiếp tục là Cố đại tướng quân, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội”

Ta cố tình chọc tức hắn, nhưng hắn không có tức giận.

Hắn ra khỏi bóng tối, đi đến nơi có ánh sáng nói: “Nếu nàng ấy là người của cố thái tử, vậy thì ta sẽ giúp ngươi bảo vệ nàng”

Ta nhìn thấy rõ sự đắc ý của hắn.

Nếu như ta biết nếu nói ra Cố Diễm sẽ giúp một tay, thì ra sẽ nói sớm một chút, cố thái tử là người tốt, Cố gia và Ninh gia đều nợ ân tình của y, bây giờ chúng ta bảo vệ Tề Y Y chính là đang báo đáp ân tình đó”

Đã diễn thì diễn cho tới, ta nhốt Cố Diễm 3 ngày, chuyện này cũng truyền ra ngoài, đoán chừng danh tiếng của phu nhân tướng quân đã tệ đến mức tôi không thể gánh nổi nữa.

Mấy ngày nay Văn Châu rất vui vẻ, ta vốn không muốn vạch trần , cho đến ngày hôm đó hạ nhân đến báo rằng phát hiện trong phòng Văn Châu có cất giấu một bình hoa nghệ tây.

Nàng ta đã hãm hại thành công nhiều lần, làm sao có khả năng dừng tay, chỉ ngày càng lộng hành hơn thôi.

Ta hít sâu một hơi, mới hiểu được câu nói tối hôm đó của Cố Diễm: “Nhân nhượng với cái ác chỉ làm nó ngày càng lớn hơn” rất có đạo lý.

Đếm đến, ta đi đến viện của Văn Châu.

Văn Châu thập phần vui vẻ, xem ra quả thật trước kia Cố Châu chưa từng chạm vào nàng ta.

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta, để hạ nhân tiến vào lật chăn nàng lên, lấy ra lọ hoa nghệ tây đang bị giấu, ta đi đến chất vấn nàng ta.

Văn Châu thấy sự tình sắp bại lộ, lập tức giả vờ đáng thương, khóc lóc cầu xin sự tha thứ.

Ta nhìn nàng ta diễn xong, sau đó hạ lệnh, trục xuất nàng ta ra khỏi phủ tướng quân.

“Tướng quân! Tướng quân không thể đối xử với Châu nhi như vậy! Tướng quân!”

Mặc kệ nàng ta ra sức cầu xin, ta không nhịn được mà vì quá khứ của mình nói ra một câu: “Ngươi nhiều lần hãm hại Ninh Yên, thì cũng nên nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay”

Văn Châu nghiến răng nghiến lợi: “Là vì nàng ta sao? Ta đối với ngươi tốt như vậy, nhưng từ trước đến nay ngươi chưa từng nhìn đến ta! Trong mắt ngươi, ta chỉ là công cụ để khiến Ninh Yên tức giận thôi, đúng không!?”

Ta không biết nàng đang nói bậy bạ cái gì.

Văn Châu vừa cười vừa khóc: “Cố Diễm, ngươi đã thích Ninh Yên đến vậy, vậy tại sao 3 năm này ngươi không chịu nhượng bộ, nói với nàng ta một câu tử tế, ngươi so với loại người như ta còn tệ hơn gấp trăm lần!”

Ta như bị sét đánh, đứng yên tại chỗ, Cố Diễm thích ta sao?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8