Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cố Diễm Ninh Yên
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:12:57 | Lượt xem: 2

6 năm sau

Tiểu hoàng đế đang ngồi trước bàn sách tại ngự thư phòng luyện chữ, vừa nghiêm túc vừa chăm chú. Bên cạnh cậu lại có một cô bé 5 tuổi đang ngủ gật, còn nghe được cả tiếng ngáy nho nhỏ.

Tiểu hoàng đế không nhịn được nữa, dùng bút lông vẽ một đường lên gương mặt hồng hào của bánh bao nhỏ, bánh bao nhỏ thức dậy phát hiện mặt mình đã bị vẽ bậy, thì gương mặt đỏ lên chựt muốn khóc.

Lúc này Tề thái hậu bưng điểm tâm đi vào, bánh bao nhỏ liền nhào vào lòng thái hậu nhõng nhẽo: “Huyên nhi, sao con lại bắt nạt Ninh Ninh? Con làm cho con bé khóc rồi đây này”

Tiểu hoàng đế thấy Cố Ninh khóc, mới phát hiện việc mình làm là không đúng và cảm thấy có lỗi, liền cầm lấy một miếng điểm tâm của mẫu hậu đưa đến dỗ dành cô.

Cố Ninh thút tha thút thít ngồi dậy cắn điểm tâm trong tay tiểu hoàng đế, nhân tiện còn cắn vào tay tiểu hoàng đế một cái, làm tiểu hoàng đế cười khanh khánh, cả hai lại vui vẻ chơi đùa cùng nhau.

Lúc ta và Cố Diễm đến ngự thư phòng của hoàng đế, thì bắt gặp được cảnh này.

Cố Ninh nhìn thấy chúng ta, thì cầm lấy điểm tâm chạy đến bên cạnh Cố Diễm muốn được cha bế, Cố Diễm bế cô lên, Cố Ninh lại đem điểm ta đưa về phía ta muốn ta ăn.

Tề thái hậu thấy ta đi tới thì cười với ta: “Ta thấy Ninh Ninh thật sự rất đáng yêu.”

Tề Y Y năm đó, bây giờ là Tề thái hậu, hài tử năm xưa nàng sinh ra sau khi tròn 1 tuổi đã được lên ngôi.

Bởi vì cậu còn quá nhỏ, Cố Diễm lất thân phận Nhiếp Chính Vương thay cậu xử lí triều chính, ta nghiễm nhiên trở thành Nhiếp Chính Vương Phi.

Năm thứ 2 sau khi Cố Diễm trở thành Nhiếp Chính Vương, đứa con đầu lòng của ta và hắn chào đời, chúng ta đặt tên cho con bé là Cố Ninh, lấy từ họ của chúng ta và cũng mong con bé sẽ sống bình an đếm cuối đời.

Cố Ninh nhỏ hơn tiểu hoàng đế 1 tuổi, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, sau khi tiểu hoàng đế biết chữ, Cố Ninh đã trở thành thư đồng của cậu, mối quan hệ của cả hai vô cùng tốt.

Hôm nay Cố Diễm đến đây để kiểm tra tiểu hoàng đế, tiểu hoàng đế mỗi lần nhìn thấy Nhiếp Chính Vương đều vô cùng hớn hở, duy chỉ có lúc bị khảo bài là mặt mày nhăn nhó trông cực kì đau khổ, đáng thương.

Ta nhìn thấy bên ngoài có tuyết rơi, thì ôm Cố Ninh và nói: “Hôm nay đừng khảo bài nữa, chúng ta ra ngoài chơi tuyết có được không?”

Hai mắt tiểu hoàng đế sáng lên, vỗ tay mừng rỡ.

Cố Diễm: “Suốt ngày chỉ nghĩ đến chơi, Ninh Yên Yên, nàng bao nhiêu tuổi rồi”

Ta nói: “3 tuổi, không hơn không kém”

Mặc dù Cố Diễm nói như vậy, nhưng vẫn cho phép hai đứa nhỏ không cần đọc sách nữa, đi ra hoàng cung chơi đắp tuyết.

Ta và Cố Diễm đứng một bên xem, mười ngón tay đan vào nhau.

Ta hỏi hắn: “Có phải rất giống khi chúng ta còn nhỏ không?”

Cố Diễm đưa tay sờ mũi ta, cười dịu dàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8