Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cố Diễm Ninh Yên
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:12:39 | Lượt xem: 2

Tình cảnh bây giờ của Cố Diễm, so với thời gian ba năm ta gả cho hắn thật ra là chuyện rất bình thường.

Ta được Hiền Chính Đế tứ hôn cùng Cố Diễm vào năm chiến tích của hắn đang trên đỉnh cao.

Vốn dĩ ban đầu lão phu nhân nhắm vào thiên kim của Bắc Uy Hầu, nhưng công trạng của Cố gia quá lớn, Hiền Chính Đế làm sao có thể thành toàn hôn sự cho hai gia tộc lớn này, nó sẽ gây nguy hiểm cho hoàng quyền gã, cuối cùng chọn đến ta, phẩm cấp không cao lại là đích nữ của quan văn.

Hôn sự này vừa là đặc ân vừa là áp lực, Hiền Chính Đế lên ngôi không rõ ràng, kiêng kỵ Cố gia, cố tình không theo ý khiến ta bị trên dưới Cố gia coi thường.

Trong một năm, Cố Diễm ở chiến trường hết nửa năm, thời gian ở nhà không nhiều.

Mà ta lúc còn ở nhà mẹ đẻ đã được giáo huấn kỹ lưỡng, tính tình đã trở nên rất cam chịu, chưa bao giờ nói với Cố Diễm rằng mình ở Cố phủ đã chịu bao nhiêu khổ cực, dù ta có muốn thì hắn cũng sẽ không quan tâm.

Ta ngồi bên giường chờ Cố Diễm tỉnh lại, hắn lúc này đã vô cùng tiều tụy: “Đây là cuộc sống của ngươi trong phủ ba năm qua sao?”

Ta cười một tiếng: “Tướng quân, rốt cục ngài cũng biết cảm động rồi sao?”

Đôi mắt hổ phách của hắn nhìn ta: “Ngươi cảm thấy ta đã bạc đãi ngươi? Bây giờ đang muốn trả thù ta sao?”

Ta lại cười: “Tướng quân, người phạt ngươi là tổ mẫu, bắt ngươi cúi đầu nghe theo, để ngươi khốn khổ trong nội viện đều là do nữ nhân trong phủ, có liên quan gì đến ta đâu?”

Cố Diễm: “…”

Ta thấy hắn xoa xoa tay không trả lời.

Cố Diễm nhận lấy bát thuốc từ trong tay ta, nhìn thấy trên cổ tay ta có vài vết sẹo, cau mày nói: “Lúc trước ta đối xử với ngươi như vậy, bây giờ lại thay ta ra chiến trường chịu khổ, có đau không?”

Hắn nói về những vết sẹo đó, ta cứng rắn nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi”

Cố Diễm cười khẽ: “Những vết sẹo này so với thân thể của ta quả thật là vết thương nhỏ”

Ta nhất thời nghẹn lời, sau khi gả cho Cố Diễm mặc dù ngủ chung giường, nhưng chúng ta chưa từng thân mật, phải đến khi hoán đổi thân xác với hắn, ta mới phát hiện trên lưng hắn có hơn 20 vết sẹo to nhỏ khác nhau, trải dài từ bả vai đến cổ tay.

Mỗi một vết thương là một chiến tích khác nhau.

Bỗng nhiên hắn trào phúng nói: “Ngươi ở nội viện còn không đánh thắng được Văn Châu, thì trên chiến trường sao có cơ hội thắng được?”

Hắn nói lời này, có lẽ hắn đã nhìn ra được những hiểu lầm lúc trước đều do Văn Châu hãm hại, nhưng mà ‘trên chiến trường sao có cơ hội thắng được?’ là ý gì.

“Cái gì mà không có cơ hội thắng, ngươi đang xem thường ta sao?”

Ta đang muốn nói cho hắn biết, thì đột nhiên có thánh chỉ được đưa đến.

Ta và Cố Diễm cùng nhau tiếp chỉ.

Trong thánh chỉ, Hiền Chính Đế ca ngợi kế hoạch đột kích ban đêm của ta ở biên giới cũng như việc ta đã chiếm được mười thành trì của nước địch.

Cố Diễm không tin được mà nhìn ta, trong mắt hắn, ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối cần người che chở, nhưng hắn không biết từ nhỏ ta đã học thuộc binh pháp, cũng từng đi theo huynh trưởng đánh vài trận nhỏ.

Đáng tiếc, ta lại sinh ra là phận nữ nhi, dù cho ta có văn võ song toàn đi nữa, cũng khó mà đi lên cao, buồn cười nhất là khi ta ở trong thân xác của Cố Diễm lại phát huy được tài năng cũng như thiên phú của mình.

“Nếu ta sinh ra không bị quy tắc kìm kẹp, có thể vị trí đại tướng quân này là do ta nắm giữ cũng nên”

Ta dùng giọng khiêu khích nói với Cố Diễm: “Ngươi nhìn xem, chỉ cần cho ta một cơ hội, ta nhất định sẽ không thua kém ngươi bao nhiêu”

Ta cứ nghĩ hắn sẽ tức giận, nhưng hắn chỉ cười nhẹ một cái.

Không biết có phải do ta nhìn nhầm hay không, hay do gương mặt của ta vốn ôn hòa, nếu không tại sao ta lại thấy trong nụ cười của hắn mang theo phần tự hào và kiêu hãnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8