Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô là người hiện đại xuyên tới? Thú vị đó nhưng xin lỗi, ở đây không hoan nghênh cô
Chương 6 + Chương 7 + Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:45:00 | Lượt xem: 3

6.

Hôm sau tỉnh lại, ta duỗi chân đá hắn xuống giường không thương tiếc.

Kết quả hắn chẳng bị gì, còn ta vì duỗi chân ra mà vừa mỏi nhừ vừa đau nhức cả người, nhịn không được kêu lên hai tiếng.

Hắn còn chưa tỉnh hẳn, nghe thấy tiếng kêu của ta liền sáp lại gần dỗ ta.

Đến khi ta tát “nhẹ” hắn một cái, lúc này hắn mới mở lớn đôi mắt đang mơ màng, oan ức nhìn ta.

“Hôm qua ta bảo chàng dừng lại, sao chàng không nghe lời hả?”

“Uyển Nhi, lẽ nào nàng lại nhẫn tâm để ta chịu khổ ư?”

Hắn còn giả bộ đáng thương trước mặt tôi.

“C.ú.t.”

Ta chỉ ra cửa, tức giận nói.

Chàng thấy ta giận thật, vội mặc xong quần áo liền bỏ chạy ra ngoài.

Cửa vừa đóng được một lúc lại mở ra, hắn ngó đầu vào nói với ta:

“Uyển Nhi, nàng nghỉ ngơi một lát đi, ta đi hâm nóng điểm tâm hôm qua ta làm cho nàng.”

Vừa nói xong chàng liền đóng cửa lại, trên cửa phát ra tiếng động vì bị một cái gối đập vào.

7.

Đã lâu rồi ta không gặp lại Trịnh Mộ Hi sau lần gặp gỡ hôm đó.

Nhưng với thanh danh ở bên ngoài của nàng, sẽ không thiếu những lần xuất hiện trước đám đông.

Hôm đó vừa lúc là ngày hưu mộc nhất(*) của Lạc Hành, ta nghĩ hẳn là vào mùa này hoa sen trong hồ đã nở rồi, thế nên nói chàng đi du thuyền với mình.

(*) 休沐日 – hưu mộc nhất: là kiểu ngày nghỉ phép, lệ ngày xưa làm quan cứ mười ngày được nghỉ một lần để tắm gội.

Đúng lúc gặp lại Trịnh Mộ Hi.

8.

Hôm đó nàng ta cũng đang dạo hồ, bên cạnh nàng còn có hai người đàn ông khác.

Lúc đó ta đang đánh đàn trên thuyền, Nghị Thành cầm theo sách nhưng không đọc, cứ liên tục nhìn ta chằm chằm.

Ta bị chàng nhìn mãi, không nhịn được nói.

“Đừng nhìn thiếp.”

“Vì sao không cho nhìn? Uyển Nhi nhà chúng ta xinh đẹp như vậy, ta cứ nhìn, cứ nhìn đấy.”

Chàng giống như một tên vô lại ngoài đường.

“Mấy ngày nay ta cũng đang suy nghĩ một việc.”

“Trên đời này không thiếu những cô nương xinh đẹp.”

“Có muốn thiếp tìm một tiểu thiếp cho chàng không?”

“Có thể giúp ta gánh vác một chút.”

Chàng nghe ta nói vậy liền tức giận.

“Nàng muốn tìm một tiểu thiếp cho ta?”

Lần đầu tiên chàng dùng giọng điệu chất vấn, khuôn mặt chàng trở nên lạnh lùng, tức giận nói với ta

“Nàng không hề yêu ta đúng không? Từ trước tới nay nàng chỉ giả vờ ư?”

Ta không biết đối mặt với tình huống như này thế nào.

Đối với một thê tử, chọn một tiểu thiếp dịu dàng cho phu quân không phải là chuyện rất đỗi bình thường sao? Huống chi là với thân phận này của chàng, sao lại liên quan đến việc có yêu hay không?

Ta đành phải nói:

“Không có, đương nhiên là thiếp yêu chàng rồi.”

“Yêu là ích kỷ, nhưng nàng lại muốn chia sẻ ta với người khác. Vậy thì chắc chắn là nàng không hề yêu ta rồi.”

Nói xong, Nghị Thành đứng dậy bỏ đi để lại ta một mình.

Yêu là ích kỷ?

Đây là lần đầu tiên ta nghe câu nói này lại còn từ một người đàn ông.

Vốn dĩ đàn ông bản tính vốn trăng hoa, vậy mà Nghị Thành lại…

Ta nhớ lại những thứ mà ta được tiếp nhận từ khi còn nhỏ, nhũ mẫu dạy ta là thê tử phải hiểu chuyện, vì phu quân mà không được ghen tuông…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8