Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Có Một Kẻ Câm Muốn Nói Yêu Anh
Chương 89: Xin lỗi

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:17:41 | Lượt xem: 2

Giữa sảnh công ty rộng lớn, có rất nhiều nhân viên đang dừng lại đợi xem tình hình trước mắt.

Bạch Dương Vĩ bế Sở Hòa vừa định đi thang máy thì một giọng nữ vang lên.

“Còn dám mang người đến đây kia à?”

Sở Hòa vừa nghe đến giọng nữ này lập tức có chút hốt hoảng. Cậu vùng vẫy muốn đi xuống thì Bạch Dương Vĩ đã siết chặt hơn một chút.

“Cẩn thận coi chừng ngã!”

Hắn dặn dò cậu, nhưng cũng không có ý định buông tay. Sở Hòa vẫn được Bạch Dương Vĩ bế.

Hắn quay đầu, nhìn hai người ở phía sau lưng. Ánh mắt không hề có chút thù địch gì cả.

“Tại sao lại không, anh và em dù gì cũng hủy hôn rồi mà? Còn không cho anh mang người khác đến công ty của mình sao?”

Tiểu Ái Nhi vừa rồi chỉ định trêu chọc Bạch Dương Vĩ một chút. Hoàn toàn không có ác ý.

Tiểu Ái Nhi hiện tại cũng đã khỏe mạnh hơn sau vụ tai nạn, đôi chân bó bột cũng đã được tháo ra. Hiện tại cô cũng rất quang minh chính đại nắm tay người vệ sĩ tên Nhậm Phi kia, xem chừng là xác định đã ở cạnh nhau.

Tiểu Ái Nhi hiện tại khuôn mặt cũng hiền hòa hơn trước, có Nhậm Phi yêu chiều xem ra cũng béo lên hơn thời gian trước.

Sở Hòa vừa nghe thấy giọng Tiểu Ái Nhi, cứ sợ cô sẽ hiểu lầm mình và Bạch Dương Vĩ yêu nhau nên cậu muốn trốn tránh, hy vọng bọn họ đừng hiểu lầm về nhau nữa.

Nhưng Bạch Dương Vĩ không cho cậu xuống, cả người căng thẳng hơn rất nhiều.

Bạch Dương Vĩ và Tiểu Ái Nhi hiện tại là bạn, bao năm qua xem như cũng đã quá thân thuộc rồi. Huống gì bây giờ mỗi người có một tình yêu riêng, không giận hờn…cũng không thù địch nhau.

Tiểu Ái Nhi vui vẻ chạy đến bên cạnh Bạch Dương Vĩ. Còn nói.

“Chậc! Chẳng phải là anh gọi em đến giúp đỡ sao? Bây giờ còn tỏ thái độ lạnh nhạt với em! Này, bạn trai em không giàu bằng anh nhưng khẳng định là sức mạnh mạnh bằng anh đó. Có tin anh ấy đấm anh không?”

Bạch Dương Vĩ không nói gì, tiếp tục tiến vào thang máy. Tiểu Ái Nhi và Nhậm Phi cũng tiến vào trong.

Thật ra cô đã thấy Sở Hòa, nhưng nhìn Bạch Dương Vĩ có vẻ giấy người rất kĩ cho nên cô chưa tiện chào hỏi cậu câu nào. Đợi lên phòng làm việc của hắn rồi chào hỏi Sở Hòa vậy.

Thật ra Tiểu Ái Nhi khi trước đối xử với Sở Hòa thế nào cô đều tự hiểu rõ.

Nhưng lúc cô bị tai nạn, người đầu tiên an ủi trấn an cô là Sở Hòa. Cậu ấy không hề tính toán với cô những chuyện mà cô đã làm, ngược lại còn hy sinh đối xử ôn nhu với tất cả mọi người.

Nụ hôn của Sở Hòa ngày đó như làm Tiểu Ái Nhi thức tỉnh tất cả.

Cô nhận ra mình khi đó cũng yêu Bạch Dương Vĩ, nhưng không dám vì hắn mà trao đi thứ gì.

Còn Sở Hòa thì khác, cậu là một người lụy tình khiến người khác đau lòng. Nhưng hơn hết, Sở Hòa mới là người yêu Dương Vĩ nhất.

Cậu dũng cảm hy sinh đôi mắt, lại còn âm thầm bỏ đi. Chưa từng dùng lí do mình bị mù để tìm sự thương hại của ai, đó mới chính là một tình yêu khiến cô nể phục.

Ngay tại khoảnh khắc Sở Hòa rời đi khỏi bệnh viện, cô nhận ra có lẽ Sở Hòa thua cô về bộ phận cơ trên cơ thể và hoàn cảnh.

Nhưng thật ra Tiểu Ái Nhi mới là kẻ thua thảm hại.

Cô thua cậu ấy ở lí trí, cũng thua cậu về mặt tình cảm…

Tiểu Ái Nhi nhìn Sở Hòa được Bạch Dương Vĩ bế trong lòng. Tâm trạng vui vẻ vừa nãy bỗng chốc có chút đau lòng.

Cũng may Nhậm Phi ở bên âm thầm nắm tay cô an ủi.

Tiểu Ái Nhi nhìn Nhậm Phi, Nhậm Phi mỉm cười nháy mắt với Tiểu Ái Nhi. Trong khoảnh khắc đó, cô cũng rất cảm ơn ông trời vì đã đối xử với cô không tệ. Ít ra cô vẫn có một Nhậm Phi ở cạnh bên.

Thang máy vừa mở ra, Bạch Dương Vĩ lập tức mở cửa phòng mình. Sau đó đặt Sở Hòa vào phòng nghỉ ngơi, còn hỏi thăm cậu.

“Có lạnh không ? Anh tăng nhiệt độ lên cho ấm nhé?”

Giọng nói Bạch Dương Vĩ nhẹ nhàng, mang theo sự cưng chiều khó nói.

Sở Hòa tâm trạng hồi hộp, cậu nghĩ rằng Tiểu Ái Nhi đến đây là để gây sự với Bạch Dương Vĩ.

Cậu sợ cô hiểu lầm hắn, sợ rằng hai người lại không thể tìm được tiếng nói chung cho nên đã nắm tay Bạch Dương Vĩ lại, khó khăn làm ra kí hiệu ngôn ngữ.

Nói với cô Nhi rằng là tôi đến tìm anh, anh và tôi hoàn toàn không có liên hệ gì cả. Hai người đừng cãi nhau…”

Bạch Dương  Vĩ nhìn Sở Hòa, mấy hôm nay hắn đã học kí hiệu ngôn ngữ cho nên hiểu được cậu muốn nói gì.

Sở Hòa hiện tại đến cả khả năng bảo vệ bản thân còn không có, vậy mà vẫn cố gắng bao che cho hắn, nhận hết mọi tội lỗi về phía mình khiến sót xa không thôi.

Bạch Dương Vĩ hôn nhẹ lên môi Sở Hòa trước sự ngạc nhiên của cậu. Hắn khẽ nói.

“Em và anh vĩnh viễn sẽ luôn liên quan đến nhau. Đừng cố chịu đựng một mình nữa, đồ ngốc!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8