Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Nương Ta Yêu Thích Lại Là Một Nam Nhân
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:52:10 | Lượt xem: 4

Nha giúp trang điểm và chỉnh trang một chút.

 

Ta nhấc bộ xiêm y dài thượt ngoài phủ.

 

Nhũ mẫu gọi , biểu cảm chút khó : “Thái tử phi, chậm chút.”

 

Ta đáp: “Được thôi.”

 

Rồi “vút” một cái, nhảy xe ngựa.

 

 

Ta đến cửa điện của Hoàng hậu nương nương thì gặp ngay Nhị hoàng phi Lương Chiêu.

 

Nàng thấy liền giở giọng điệu châm chọc: “Ô, đây chẳng là Thái tử phi ?”

 

Ta : “Ngươi nhầm .”

 

Nàng khẩy một tiếng: “Cái đồ nhà quê còn tự coi là tiểu thư danh giá cơ đấy?”

 

Ta tiếp tục : “Không , Nhị hoàng phi mới là thực sự là một bảo vật, thì bì kịp chứ.”

 

Lương Chiêu: “…”

 

Mặt nàng biến sắc, chuẩn nổi giận thì một vị nhũ mẫu hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu bước .

 

“Thái tử phi, Nhị hoàng phi, Hoàng hậu nương nương cho mời các vị trong.”

 

Ta Lương Chiêu nữa, bước điện .

 

Hoàng hậu là mẫu phi của Tần Miên tất nhiên đối xử với tệ. Ngược , mẫu phi của Nhị hoàng tử là sủng phi Dương thị, Hoàng hậu vốn ưa gì bà nên đối với Lương Chiêu cũng mắt cho lắm.

 

Ngồi một lúc, Hoàng hậu liền cảm thấy mệt nên cho bọn lui .

 

Ta cùng Lương Chiêu cáo lui rời khỏi điện, định về thì nàng giữ chặt cánh tay.

 

“Thái tử phi việc gì mà vội vàng thế?” Lương Chiêu với , “ lúc ở chỗ Dương Quý phi tiệc thưởng hoa, chúng cùng xem ?”

 

Nhìn nụ giả tạo mặt nàng , chân thành : “Đại tỷ, đừng nữa, mặt cứng đờ .”

 

Rốt cuộc vẫn ép dự tiệc thưởng hoa.

 

, tránh mồng một, tránh ngày rằm.

 

Người gây chuyện, cũng tránh nổi.

 

Tiệc thưởng hoa đông tham dự, nhưng khi chúng bước khí liền trở nên yên lặng.

 

Nhìn sắc mặt và cử chỉ của họ cũng đoán những đều cùng phe với Lương Chiêu.

 

Ta mỉm suốt buổi, gặp ai cũng “Vâng , đúng đúng đúng, đúng.”

 

uy lực gì to lớn, nhưng với tài ăn của cũng đủ để ứng phó với khác.

 

Đi một vòng thưởng hoa cùng các nương nương, Lương Chiêu đạt mục đích bẽ mặt nên sắc mặt chút khó coi.

 

Ta mỉm với nàng : “Hoa cũng thưởng xong , phiền nữa, mệt xin phép về .”

 

Ta đợi nàng thêm lời nào, bỏ ngay lập tức.

 

Chec tiệt, bộ y phục thật khó chịu! Giày cũng khó chịu! Thứ đội đầu cũng khó chịu!

 

Toàn chẳng thoải mái chút nào, nhanh chóng về nhà đồ thôi!

 

Ta vội vã trở về nhà, để ý đến Lương Chiêu đang đuổi theo .

 

Khi qua cây cầu đá nhỏ bên cạnh hòn non bộ, Lương Chiêu bất ngờ kéo lấy : “Thái tử phi…”

 

Ta nàng kéo ngã ngửa rơi xuống hồ.

 

Trước khi rơi xuống, thấy nụ đầy ác ý của Lương Chiêu.

 

mà —

 

Ta là ai chứ?

 

Ta là Hạ Anh!

 

Thiếu chủ tuấn phong lưu, võ nghệ cao cường của Hanh Thông tiêu cục đấy.

 

Dễ dàng rơi xuống nước thế ?

 

Không thể nào, tuyệt đối thể.

 

Ta dùng sức từ eo bụng đạp thành cầu, nhanh chóng mượn lực nhảy lên đỉnh hòn non bộ cạnh cầu.

 

Ta đó, cúi đầu xuống Lương Chiêu.

 

Không nhịn mà huýt sáo: “Lên đây ?”

 

Mọi : “…”

 

Trong lúc chuyện, từ cổng vòm của hoa viên bước .

 

Ta liếc qua một cái, lập tức sững sờ.

 

Tần Miên cùng với Nhị hoàng tử Tần Hạc.

 

Phía họ còn vài vị quan trẻ tuổi.

 

Chec tiệt.

 

Là Thái tử phi mà leo cao thế , lắm ?

 

Tần Miên thấy đang chuẩn nhảy xuống.

 

Trong khoảnh khắc đó, giọng như vỡ : “Hạ Anh?”

 

Ta gượng: “Điện hạ cũng đến ? Trùng hợp thật, hahaha.”

 

Hắn bước đến bên hòn non bộ, ngẩng đầu : “Nàng leo lên cao như thế để gì?”

 

Ta liếc mắt xung quanh đang lén lút , thẹn thùng : “Thiếp chỉ leo lên đây ngắm cảnh thôi mà.”

 

Tần Miên: “…”

 

“Không may leo lên quá cao, nên… xuống .”

 

Ta giả vờ buồn bã đầu , tự bấm mạnh một cái đùi.

 

Hạ Anh! Vở kịch diễn tiếp!

 

Khi định sai đem thang tới, Tần Miên bên dang rộng hai tay.

 

Ta: “?”

 

Tần Miên: “Nàng nhảy xuống , đỡ nàng.”

 

Ta , gì.

 

Hắn : “Đừng sợ.”

 

Ta thì sợ, chủ yếu là sợ đè chec .

 

Xung quanh nhiều nên tiện chần chừ quá lâu.

 

Suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định đánh cược một phen.

 

Đánh cược là đè chec .

 

Ta điều chỉnh tư thế, nhảy về phía Tần Miên.

 

Tần Miên bước lên một bước, vững vàng đỡ lấy lòng.

 

Ồ.

 

Ta chút ngạc nhiên .

 

Thái tử điện hạ trông yếu ớt ngờ khỏe thế!

 

Tay đặt lên n.g.ự.c , nhịn mà sờ thử.

 

Chậc, khá cứng đấy.

 

Còn kịp cảm nhận xong, thả xuống đột ngột.

 

Ta đôi tai đỏ của rút một kết luận.

 

Thái tử điện hạ thật là ngây thơ và trong sáng!

 

Thái tử điện hạ thèm để ý đến nữa.

 

Hắn vi phạm thỏa thuận.

 

Trời đất chứng giám, thực sự giở trò lưu manh, chỉ là vô tình chạm thôi.

 

, là vô tình.

 

Ta bám cửa sổ phòng Tần Miên, bắt đầu lóc thảm thiết: “Ta nhiều nhắm như , trở về ngài còn thèm để ý tới , thật sự đau lòng.”

 

Tần Miên cầm bút ngưng một chút, : “Sau nếu tham gia những dịp như , nàng cần .”

 

Ta ngẩn : “, nhũ mẫu …”

 

“Đừng quan tâm khác gì.” Tần Miên lặp “Nàng thì cần .”

 

“Ta lợi dụng nàng để chỗ trong triều đình, thể nào để nàng chịu ấm ức như , chỉ cần nàng thích thì một ai ép buộc nàng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8