Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cố Tổng Đừng Cố Nữa, Vợ Anh Đi Mất Rồi!
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:06:49 | Lượt xem: 1

Chương 3: Áo Cưới

Bóng dáng của Cố Thần biến mất sau cánh cửa phòng bệnh phía trước. 

Tôi nhanh chóng bước theo, lặng lẽ đi vào trong. 

Tôi thấy Cố Thần đang đặt hộp thức ăn lên bàn cạnh cửa sổ kính lớn, rồi anh ta quay về phía cô gái đang nằm trên giường, dịu dàng gọi cô ta ăn cơm.

Cô gái trông rất yếu đuối, ánh mắt cô ta ngập tràn sự ỷ lại và lưu luyến đối với Cố Thần. 

Cô ta làm nũng, đòi anh ta đút cho mình ăn, nhưng Cố Thần lại giả vờ không để ý, cố ý chọc ghẹo để cô ta vui. 

Cô gái bĩu môi, níu lấy cánh tay anh ta, cuối cùng Cố Thần cũng cười cưng chiều. 

Anh ta nắm lấy tay cô ta, ngồi xuống và bắt đầu kiên nhẫn đút cô ta ăn.

Tôi lấy điện thoại ra, ngón tay hơi run rẩy, bấm gọi cho Thư Minh. 

Đầu dây bên kia, giọng Thư Minh nhanh chóng vang lên: “Alo, chị Phong!”

“Thư Minh, tôi cần ảnh của cô học sinh mà Cố Thần từng tài trợ mấy năm trước,” tôi nói thẳng vào vấn đề, trong giọng nói thoáng chút căng thẳng khó nhận ra.

Thư Minh có vẻ bất ngờ, nhưng ngay lập tức đồng ý: “Vâng, chị Phong, tôi sẽ tìm ngay.”

Tôi cúp máy, trong lòng ngổn ngang cảm xúc. 

Tôi đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn vào cảnh tượng ấm áp giữa Cố Thần và cô gái ấy, lòng tôi lại ngập tràn nỗi đau.

Không lâu sau, điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn từ Thư Minh. 

Tôi mở bức ảnh ra xem. 

Trong ảnh, cô gái đang cười rạng rỡ. 

Nhìn hai gương mặt giống hệt nhau trước mắt, tôi chỉ biết cười tự giễu.

Trần Vũ nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của tôi, anh nhẹ nhàng hỏi: “Cô trông có vẻ rất buồn. Anh ấy là bạn trai của cô sao?”

Tôi chậm rãi quay đầu, ánh mắt rời khỏi cảnh tượng ấm áp trong phòng bệnh và nhìn sang Trần Vũ: “Anh ấy là chồng tôi.”

Trên mặt Trần Vũ thoáng hiện sự ngạc nhiên. 

Anh gật đầu hiểu ý, không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi hiểu rồi. Nếu cô cần tâm sự hoặc cần giúp đỡ gì, tôi luôn ở đây.” 

Tôi khẽ gật đầu, cảm ơn anh, rồi lại hướng ánh nhìn vào trong phòng. 

Tôi cầm điện thoại lên chụp một bức ảnh, sau đó trở về phòng bệnh của mình.

Ngày hôm sau, tôi tỉ mỉ trang điểm để che giấu vẻ tiều tụy và sự mệt mỏi trong lòng. 

Tôi cần phải trông thật mạnh mẽ, dù trong lòng đang dậy sóng.

Vừa ngồi vào bàn làm việc, Thư Minh đã bước tới, trong mắt lộ rõ nét lo lắng. 

Cô nhẹ nhàng nói với tôi: “Dạo này Cố tổng không tới công ty, nhiều cuộc họp và công việc đều do Chu Khê xử lý.”

Tim tôi chùng xuống, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh. 

Tôi gật đầu: “Tôi biết rồi. Thư Minh, chuyển hồ sơ và lý lịch của thư ký mới đến cho tôi.” 

Thư Minh nhanh chóng chuẩn bị tài liệu, lúc đưa cho tôi, cô như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu rồi quay đi.

“Đường Thần…” tôi khẽ đọc tên cô ta. 

Đọc hết toàn bộ hồ sơ, tôi phải thừa nhận, thành tích học tập của cô ta thật ấn tượng. 

Cô ta có bảng điểm xuất sắc và nhận được nhiều giải thưởng đáng nể.

Tôi dựa lưng vào ghế, suy nghĩ tràn về như dòng nước lũ. 

Tôi cố gắng hồi tưởng lại quá khứ, tìm kiếm manh mối về mối quan hệ giữa Cố Thần và Đường Thần, cố hiểu xem anh ta đã giấu tôi bao nhiêu điều. 

Trước đây, anh ta luôn cố về nhà sớm nhất có thể, cùng tôi ăn tối. 

Nhưng giờ đây, anh ta lại thường xuyên làm việc muộn hoặc bận rộn với đủ loại tiệc tùng. 

Tôi từng nghĩ đó là do công việc, nhưng giờ tôi mới nhận ra, đằng sau những thay đổi ấy là một nguyên do sâu xa hơn.

Tôi hít một hơi sâu, bấm gọi cho Cố Thần. 

Lần này, đầu dây bên kia không còn tiếng bận, mà là giọng nói quen thuộc của anh ta. 

Tôi cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng lại đầy sóng gió.

“A Thần, dạo này anh bận gì mà lâu rồi không đến công ty?” Tôi hỏi, cố làm giọng mình nghe như một câu hỏi thường ngày.

“Anh đang xử lý một số công việc ở Anh.” Nghe lời giải thích của anh ta, lòng tôi dấy lên một nụ cười cay đắng. 

Tôi cảm thấy mình như bị trò đùa của anh ta lừa gạt. 

Tôi đã từng tin tưởng anh ta tuyệt đối, tin từng lời nói của anh ta, nhưng giờ đây mới biết những lời ấy đều là những lời dối trá anh ta khéo léo bày ra.

“Về sớm nhé, em có chuyện muốn nói với anh.” Tôi nhạt nhẽo trả lời, rồi cúp máy.

Cơn đau âm ỉ ở dạ dày lại ập tới, khiến tôi buộc phải tạm ngưng công việc. 

Tôi lấy thuốc giảm đau từ túi xách ra, uống theo hướng dẫn, hy vọng cơn đau sẽ nhanh chóng dịu lại.

Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, cơn đau dần giảm bớt. 

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. 

Mặc dù cơn đau vẫn thỉnh thoảng ập đến, tôi cố gắng không để tâm và tập trung vào công việc trước mắt.

Kết thúc một ngày làm việc, tôi lê bước ra khỏi cổng công ty với cơ thể mệt mỏi. 

Màn đêm đã buông xuống, đường phố nhộn nhịp xe cộ, ánh đèn từ những ngôi nhà sáng rực, nhưng trong lòng tôi lại trào lên một nỗi buồn sâu thẳm. 

Ngôi nhà từng tràn ngập hơi ấm và yêu thương, giờ đây đã không còn nữa, khiến tôi cảm thấy cô đơn và mơ hồ.

Đứng trên vỉa hè, tôi ngước nhìn những người đang vội vã trở về nhà, lòng dâng lên cảm giác ghen tỵ khó tả. 

Họ có lẽ đang nhanh chóng trở về ăn tối cùng gia đình, tận hưởng sự ấm áp và bình yên của tổ ấm. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8