Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cố Tri Nghi
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:26:26 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

(19) Sự thật

 

Lĩnh phong hào cung tạ ơn.

 

Ngày đó theo cung nữ đến cung điện của 

 

Thái hậu, mái hiên cao vút nâng mặt trời mới mọc, một bộ cảnh tượng khí phái.

 

Chiêu Dương cúi xuống vai thái hậu nũng, tinh mắt thấy tới, vui vẻ , “Cố tỷ tỷ.

 

Thái hậu điểm điểm trán Chiêu Dương, khi khôi phục bộ dáng uy nghiêm.

 

Ta cúi đầu hết sức cung kính, cẩn thận trả lời câu hỏi của bà , cuối cùng thấy bà thở dài.

 

là một đứa trẻ ngoan, khó trách Chiêu Dương ở bên tai nhắc ngươi lâu.”

 

Đợi chừng một nén nhang, mặt thái hậu hiện vẻ mệt mỏi, hiểu ý dậy cáo lui.

 

Ra khỏi cung điện lâu, đụng Cố Tri Hành từ Văn Đức điện , dừng bước, chờ qua mới .

 

“Nghe phong cáo mệnh, còn kịp chúc mừng , hôm nay gặp .”

 

“Ca, cũng trêu ghẹo .”

 

Ta cùng một đường , một bên hỏi thăm tình huống của cha , ngại tường cung tai, ăn ý chuyện liên quan đến triều đình, chỉ tán gẫu chút việc nhà.

 

“Cố tỷ tỷ!”

 

Chiêu Dương đuổi theo thở hồng hộc, hai con mắt sáng ngời.

 

“Mẫu hậu năm ngày là sinh nhật của , mở tiệc trong cung, tỷ thể sớm cung cùng ?”

 

Ta đồng ý, nàng mới chú ý tới Cố Tri Hành, giọng chợt nhỏ nhiều, “Vị là?”

 

Ta giới thiệu cho hai một phen, Cố Tri Hành nở nụ lễ phép xa cách.

 

“Vi thần bái kiến công chúa điện hạ.”

 

Mặt Chiêu Dương ửng đỏ, quá quen thuộc với sự thẹn thùng của thiếu nữ.

 

Cố Tri Hành quả thật trai, nhưng đính hôn với Tôn tỷ, tuyệt đối thể liên quan đến Chiêu Dương.

 

Ta ở trong lòng thở dài, Tôn tỷ tỷ hiếu kỳ, mẫu vì bệnh triền miên giường mất, ba năm ba năm, phí thời gian bao nhiêu năm tháng.

 

Mẫu qua đời, đả kích đối với nàng lớn, một trận gió lạnh liền thổi ngã. 

 

Lần thăm nàng, sắc mặt như thường ngày hồng nhuận, mắt phiếm ô xanh, là mệt mỏi .

 

Xuất cung tạm biệt Cố Tri Hành, lên xe ngựa, tín của Vệ Đạc xuất hiện ngựa, lạnh mặt .

 

“Cảnh phu nhân, đại nhân nhà cho mời.”

 

Nên tới vẫn là tới.

 

Ta một loại trực giác, lúc sẽ thương tổn , nhưng vẫn phái một báo Cảnh Minh, lưu hai gã thị vệ công phu tương đối cao cùng .

 

Xe ngựa chạy về phía một tòa nhà hẻo lánh ở kinh thành, Vệ Đạc ở chòi nghỉ mát pha , nước đằng đằng che khuôn mặt kinh diễm .

 

Ta ở đối diện chiếu, sống tới nay, đây là chúng đầu tiên tâm bình khí hòa cùng một chỗ.

 

Đã từng đầy bụng oán hận cùng căm hận, đến giờ phút chỉ còn trầm mặc.

 

Lúc nước sôi, rót hai chén , đem một chén bạch ngọc đẩy tới mặt .

 

Hắn , “Tri Nghi, đổi nhiều.”

 

Ta châm chọc , “Nếu đổi, chỉ sợ trở thành vong hồn tay của Vệ đại nhân.

 

Vệ Đạc trầm mặc một hồi lâu.

 

“Kiếp với , đó gặp nạn sống , chuyện đầu tiên là rút hôn sự với . Vốn nghĩ , sẽ những chuyện phiền lòng nữa.”

 

Ta trào phúng , “Phải, thế giới nên ngươi.”

 

Sắc mặt Vệ Đạc đổi, tiếp tục .

 

“Những năm gần đây ở quan trường gặp một ít trở ngại, bộ hạ bí mật mất nhiều, liền đoán là quen thuộc với cũng sống . Chuyện Chiêu Dương, chỉ với ngươi. Ta , ngày từ hôn ngươi cũng tới.”

 

Ta nữa, Vệ Đạc thở dài một tiếng.

 

“Kiếp sai lầm lớn nhất của chính là c.h.é.m tay Xuân Hoa, đó là bởi vì ngươi cùng nàng động ý niệm nên . Nếu hại khác, chuẩn sẵn sàng gánh chịu hậu quả.”

 

“Du thuyền ngày đó, việc gấp vẫn lên thuyền, về mới rơi trong nước hương tiêu ngọc vẫn.”

 

Ta lạnh đáy lòng, Vệ Đạc âm hiểm xảo trá, giảo biện quả thực là thuận lý thành chương .

 

Nước để nguội, trong chén ngưng tụ thành màu hổ phách.

 

Ta tâm tư uống, trả lời.

 

“Vệ đại nhân những thứ ý gì? Kéo một ít lý do đường hoàng thể lừa dối an tâm ? Theo thấy, nhiều hơn nữa vải che mặt cũng ngăn một trái tim mục nát. Giết hại trung lương, khi nhục tẩu, bất nhân bất nghĩa ngươi chiếm hết, thể mặt mũi cùng đàm luận gánh vác hậu quả?”

 

“Tri Nghi, mặc kệ tin , vẫn coi như .”

 

Vệ Đạc thẳng , gằn từng chữ.

 

“Muội hai rơi xuống nước đều do . Chỉ là cừu hận che mắt, thấy rõ chân tướng sự thật.”

 

Khoảnh khắc đó tỉnh táo , chất vấn: 

 

“Chân tướng là gì, là ngươi đổ nước bẩn khác ?”

 

Vệ Đạc uống một cạn sạch trong chén, cụp mắt chén trống , giống như đang nhớ quá khứ.

 

“Sau khi ngươi rời , trong kinh xảy nhiều chuyện.”

 

Lúc đó sắc trời sắp tối, lúc rời , chợt một câu.

 

“Tri Nghi, cẩn thận ca ca .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8