Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:25:19 | Lượt xem: 4

Chương 16

“Tuyết Nhi, chúng ta đi ra ngoài trước.”

Bạch Băng dắt Bạch Tuyết đi ra ngoài cửa.

Người hầu và bảo vệ thức thời rời đi, rất nhanh trong phòng khách cũng chỉ còn lại có Thịnh Hoàn Hoàn và Mộ Tư.

“Cô ta là ai?”

Sau khi bọn họ đi, Thịnh Hoàn Hoàn lại hỏi một câu.

“Cô thật sự không biết sao?”

Mộ Tư nhìn chằm chằm Thịnh Hoàn Hoàn, đáy mắt có thêm chút châm chọc: “Ba cô nhốt cô ấy ở nhà cũ Thịnh gia ba tháng, vết thương trên người cô ấy là do các người ban tặng, cô còn nói không biết cô ấy là ai?”

“Tôi không biết anh đang nói gì, tôi chưa từng gặp cô ấy.”

Vẻ mặt Thịnh Hoàn Hoàn thản nhiên, tiếp theo lại hỏi: “Anh và cô ấy có quan hệ gì, tại sao ba tôi lại giam cầm cô ấy?”

Cô không ngốc, nếu như Mộ Tư và người phụ nữ kia không có cái gì, làm sao ba cô vô duyên vô cớ nhốt cô ta lại?

Hai mắt Mộ Tư mang theo tìm tòi nghiên cứu nhìn cô: “Cô thật sự không biết?”

Thịnh Hoàn Hoàn nở nụ cười tự giễu: “A Tư, xem ra chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, nhưng chưa bao giờ thật sự hiểu nhau.”

Cô vẫn luôn đối với anh ta tin tưởng không nghi ngờ, cũng tự cho là người hiểu rõ anh nhất, cho tới hôm nay cô mới biết mình sai.

Nhìn hai mắt đỏ thẫm của Thịnh Hoàn Hoàn, Mộ Tư thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt không nói lời nào, lông mi tinh tế che giấu tất cả cảm xúc của anh ta.

Thịnh Hoàn Hoàn vẫn thích vẻ đẹp mắt này của Mộ Tư, cho dù là giờ phút này đi chăng nữa, thì vẻ đẹp này thật sự làm rung động lòng người.

Nhưng Thịnh Hoàn Hoàn lại hận anh ta, hận ánh mắt của anh ta, hận lông mày của anh ta, hận áo sơ mi trắng không tỳ vết không chút nếp nhăn của anh ta, càng hận sự ôn nhuận như ngọc của anh ta.

Hồi lâu sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tôi đến chỉ muốn hỏi anh một câu, tại sao phải đào hôn?”

Rốt cuộc tại sao phải đối xử với cô như vậy?

“Tôi xin lỗi.”

Mộ Tư trầm mặc một lát, sau đó nói ba chữ này.

Ba chữ đơn giản, thật giống như là một nắm muối, hung hăng rải vào trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn đang rỉ máu.

Mười mấy phút sau, Thịnh Hoàn Hoàn thất hồn lạc phách rời khỏi Mộ gia.

Mộ Tư nhìn bóng lưng cô đơn của Thịnh Hoàn Hoàn, cuối cùng không đủ nhẫn tâm, gọi điện thoại cho Cố Bắc Thành: “Chăm sóc cô ấy thật tốt.”

Cố Bắc Thành lạnh lùng trả lời anh: “Cậu nhớ kỹ hôm nay, nếu cậu đã lựa chọn vứt bỏ cô ấy, sau này chuyện của cô ấy, không liên quan đến Mộ Tư cậu nữa.”

Trên đường trở về, Thịnh Hoàn Hoàn khóc lớn một hồi, khóc tê tâm liệt phế, ruột gan đứt từng khúc.

Cố Bắc Thành cái gì cũng không dám nói, cái gì cũng không dám hỏi, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh cô.

Gần biển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8