Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1321

Cập nhật lúc: 2026-03-03 23:02:06 | Lượt xem: 1

Chương 1321

“Thật mà.” Tô Nhược Hân nhéo khuôn mặt của Sam, cô dẫn hai mẹ con vào khách sạn, sau khi bước vào bếp, mùi hương của cháo lập tức từ trong phòng bếp bay ra.

Đi vào nhà hàng, nhân viên phục vụ nhanh chân chạy ra đón: “Anh Hạ, cô Tô, bây giờ chúng ta có thể dùng món được không ạ?”

“Được, lên món cháo đi.” Tô Nhược Hân gật đầu, kéo mẹ Sam ngồi xuống bên cạnh.

Đương nhiên Sam vẫn ngồi trong lòng mẹ cô bé, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy niềm vui, cô bé hít sâu một cái, lập tức nói: “Thơm quá đi.”

Lúc này, nhân viên phục vụ đã bưng cháo lên.

Bảy, tám loại cháo được mang ra, nào là cháo trứng vịt bắc thảo với thịt nạc, cháo bí đỏ, cháo táo đỏ bổ máu, cháo rau cần cá viên, cháo củ cải trắng sò khô, cháo thịt bò, cháo hoa quả…

Từ lúc chén cháo thứ nhất được đặt xuống, đôi mắt to tròn của Sam cũng chẳng thể rời khỏi bàn an.

Vẻ ngoài của cháo hoa quả không tệ, dứa, xoài, dâu tây, v. v. Màu sắc tươi đẹp của các loại trái cây không khỏi hấp dẫn ánh mắt Sam, cô bé nuốt xuống từng ngụm nước miếng, chỉ tay vào đó: “Em muốn ăn cái này.”

Tô Nhược Hân biết chắc rằng đứa bé này thích ăn cháo hoa quả, cũng may lúc xe địa hình rời khỏi Đài Thiên Táng, cô đã gửi một tin nhắn cho đầu bếp của Hạ Thiên Tường, nếu không thì làm sao có thể chỉ mới đến khách sạn mà những món cháo này đã được nấu xong xuôi.

“Chỉ được ăn nửa chén cháo trái cây thôi, như vậy thì em mới có thể nếm thử những món khác, chị chắc chắn chúng đều ngon cả. Chỉ cần em tất cả các loại, cân bằng dinh dưỡng, vậy thì sẽ càng ngày càng xinh đẹp đấy.”

“Có đẹp như chị không ạ?” Sam đảo đôi mắt tròn xoe, Tô Nhược Hân càng nhìn càng thấy thích.

€ó vẻ như cô bé biết rằng, nếu không có Tô Nhược Hân thì cô bé đã ngừng thở từ lâu, bị đem cho chim kền kền ăn từ đời nào rồi, thế nên trong lòng cô bé thấy rất gần gũi với Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân ngường ngùng: “Sam là một cô bé xinh đẹp mà.”

“Nhưng em muốn xinh hơn nữa cơ, em muốn ăn cháo.”

Tô Nhược Hân đích thân múc nửa chén cháo hoa quả cho Sam, trong khi nhìn cô bé ăn, cô lại múc cháo trứng vịt bắc thảo nấu cùng thịt nạc để sang một bên cho nguội.

Cô bé ăn rất ngon lành, chỉ một chốc đã ăn gần nửa chén cháo mỗi loại, Tô Nhược Hân ngừng múc thêm: “Ăn mấy món này là em sẽ trở nên xinh đẹp nhất, ngoan nhé.”

Ánh mắt của Sam lại rơi xuống món cháo trái cây, cháo trái cây ngọt lịm, trẻ con rất thích ăn ngọt, cô bé nuốt xuống từng ngụm nước bọt: ‘Em có thể ăn thêm chút nữa được không ạ?”

“Em thích ăn món đó thì để buổi tối mình ăn, nếu không sẽ không đẹp nữa, được không em?”

“Được ạ, em sẽ nghe lời chị.’ Hẳn là chưa no, ánh mắt của Sam chẳng tình nguyện chút nào.

Có lẽ vì đã được ăn uống rồi nên có một chút sức, Sam mau chóng bị hấp dẫn bởi đám đông xếp hàng chờ khám bệnh, cô bé trượt khỏi cái ôm của mẹ, chờ mong nói: “Chị ơi, em qua bên kia chơi được không ạ?”

Tô Nhược Hân gật đầu: “Em đi đi.”

Mẹ Sam thả Sam ra, chờ đứa trẻ vui vẻ chạy thật xa, lúc này bà ấy mới tha thiết nói: “Bác sĩ cô, cô nói cho tôi biết Sam bị sao vậy? Bệnh của con bé vẫn chưa khỏi hẳn đúng không?”

Tô Nhược Hân gật đầu: “Là bệnh tim và tim mạch, chỉ cần uống thuốc khoảng nửa tháng nữa là có thể khỏi hoàn toàn rồi.”

“Có thể khỏi hoàn toàn?” Mẹ Sam bất ngờ trợn tròn mắt khi nghe thấy ba chữ khỏi hoàn toàn này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8