Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1324

Cập nhật lúc: 2026-03-03 23:02:07 | Lượt xem: 1

Chương 1324

Nhìn quần áo và cách ăn mặc của Ương Kim Mai Thảo, không chỉ hơn hẳn một bậc so với những người bình thường đang xếp hàng chờ đợi, nhất là đồ trang sức trên người cô ta, dây chuyền vàng to dày cộp, treo một mặt dây chuyền trái tim rất lớn, khuyên tai trên tai cũng là màu vàng óng ánh, cổ và ngón tay cũng có không ít vòng với nhẫn. Tuy khuôn mặt ưa nhìn, nhưng toàn thân cô ta mang lại cho người khác cảm giác giống như nhà giàu mới nổi hồi trước, cứ như sợ người khác không biết cô ta có thân phận, có địa vị và tiền.

Thấy Tô Nhược Hân đang đánh giá mình, Ương Kim Mai Thảo cạy cạy phần móng tay được sơn màu, thúc giục: “Bảo cô khám bệnh cho tôi cơ mà, nhanh lên.”

“Ngại quá, nếu cô muốn khám bệnh thì mời ra cửa đi đến cuối hàng mà đợi, còn nếu cô không muốn, cứ đi thong thả, không tiễn.” Người khác sợ người phụ nữ này nhưng Tô Nhược Hân không sợ, không sợ không phải là vì có Hạ Thiên Tường hay trưởng khu và Lý Sở làm chỗ dựa cho cô, mà cô không sợ là vì cô hiểu công bằng tự ở lòng người, Ương Kim Mai Thảo chen ngang thế này là một việc làm vô đạo đức và sai trái.

Giọng nói của Tô Nhược Hân không cao không thấp, nhưng nó ngay lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người ở hiện trường, khi Ương Kim Mai Thảo xuất hiện và chen hàng, chỗ của Tô Nhược Hân đã trở thành tiêu điểm của cả khách sạn.

Chắc vì họ không ngờ Tô Nhược Hân sẽ từ chối Ương Kim Mai Thảo thẳng thừng như vậy, thế nên ánh mắt họ nhìn Tô Nhược Hân đều là vẻ khâm phục.

Bác gái khi nãy bị Ương Kim Mai Thảo đẩy ra và được Tô Nhược Hân đỡ, bác ấy nhìn Ương Kim Mai Thảo đang ngây người, rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Nhược Hân, bác gái do dự một hồi, lập tức sát lại gần lỗ tai cô, thì thầm: “Bác sĩ Tô, cô ta… Mẹ của cô ta là Đệ nhất phu nhân khu “

z Nghe thấy từ Đệ nhất phu nhân khu Z, Tô Nhược Hân hiểu ngay, ba của Ương Kim Mai Thảo chính là người đứng đầu khu Z.

Quả nhiên là ỷ vào gia thế nên vênh mặt hất hàm sai bảo cô.

Tiếc quá, cô đây chưa bao giờ sợ quyền thế.

Tuy giọng nói của bác gái rất nhỏ, nhưng dù gì Ương Kim Mai Thảo cũng đứng rất gần, cô ta nghe vậy liền tỉnh táo, trên mặt cũng nhanh chóng lấy lại sự ngạo mạn: “Đã biết tôi là ai rồi, còn không mau khám bệnh cho tôi đi?”

Thấy vẻ vênh váo tự đắc của Ương Kim Mai Thảo, Tô Nhược Hân lạnh lùng mỉm cười: “Tô Nhược Hân tôi không chữa bệnh công chúa, mời cô đi thong thả”

“Cô có ý gì?’ Ương Kim Mai Thảo sửng sốt, lập tức nhảy dựng lên.

“Là ý trên mặt chữ, cô nghe không hiểu có thể tìm người kiểm tra IQ, nếu IQ âm thì đừng có đi khắp nơi tìm cảm giác tồn tại, bằng không làm người khác tức giận thì sẽ mất nhiều hơn được đấy.”

“Cô… Cô dám chửi tôi là kẻ đần sao?” Cuối cùng Ương Kim Mai Thảo cũng phản ứng lại, cô ta lập tức vung tay tát Tô Nhược Hân…

“Cẩn thận.”

“Bác sĩ Tô cẩn thận.”

“Mau tránh ra.”

Thấy Tô Nhược Hân sắp bị đánh, mọi người xung quanh hét lên theo bản năng, tất cả đều đổ mồ hôi hột thay Tô Nhược Hân.

Theo tiếng gọi của mọi người, một tiếng “chát”

giòn tan vang lên, cái tát hiên ngang giáng xuống khuôn mặt.

Đại sảnh khách sạn lập tức im bặt.

Yên lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Nhược Hân và Ương Kim Mai Thảo, lúc này trên mặt tất cả đều tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8