Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1341

Cập nhật lúc: 2026-03-03 23:02:14 | Lượt xem: 1

Chương 1341

Vì để ý nên mới ghen.

“Lần đầu tiên gặp Nhược Hân là anh nhớ mãi không quên, còn những người phụ nữ khác thì vừa gặp là quên ngay.” Cảm nhận được nỗi hạnh phúc bỗng chốc dâng trào cả cõi lòng, Hạ Thiên Tường thốt ra cả hàng câu tán tỉnh, câu từ hoa mỹ tuôn như suối.

Chính Hạ Thiên Tường còn không biết hóa ra mình còn có khả năng này.

Quả nhiên, phụ nữ ai cũng thích nghe lời đường mật, Tô Nhược Hân vui vẻ cười thật tươi: “Hạ Thiên Tường, xem như anh biết điều.” Sau đó, cô lại lén lút nhéo mu bàn tay của Hạ Thiên Tường.

Nhưng hành động nhỏ ấy chỉ toàn khiến Hạ Thiên Tường cảm nhận được sự ngọt ngào chứ chưa bao giờ là đau đớn.

Về phòng, Tô Nhược Hân bị Hạ Thiên Tường ôm vào phòng tắm.

Cô không còn phản kháng hành động như đồ d*m t*c của Hạ Thiên Tường nữa.

Vì có phản kháng cũng vô dụng, chỉ tổ tốn sức thôi.

So về sức mạnh thì cô thật sự không bằng anh.

Cô phục anh rồi.

Quần áo trút xuống từng cái một, Hạ Thiên Tường nhìn tấm lưng của Tô Nhược Hân, ánh mắt vốn luôn tăm tối cuối cùng cũng bình thường lại đôi phần. Bắt đầu mọc da lên rồi. Trong lúc anh xem vết thương của cô, Tô Nhược Hân cũng đã kiểm tra vết thương trên bụng anh xong. Đã liền da, tắm rửa gặp nước không thành vấn đề.

Tuy nhiên, Hạ Thiên Tường vẫn không quên trách cứ: “Sau này gặp phải chuyện như Sam, nếu em giúp được thì cứ giúp, không giúp được thì đừng cố chấp, lỡ không được thì lại làm em bị thương thì sao?”

Mặc dù anh đã dạy dỗ Tô Nhược Hân một lần nhưng khi nhìn thấy vết thương của cô, anh vẫn kìm lòng không đặng mà giáo huấn cô một lần nữa cho Tô Nhược Hân nhớ lâu. Anh không muốn cô lúc nào cũng đặt bản thân vào nguy hiểm.

“Ừm, em nhớ rồi, anh yên tâm.” Tô Nhược Hân cười ngọt ngào, không hề e sợ thái độ nghiêm túc của Hạ Thiên Tường.

Con người này chỉ là một con cọp giấy thôi, cô cóc thèm sợ.

Hạ Thiên Tường bất đắc dĩ bóp mặt cô một cái rồi mới ôm cô bước vào bồn tắm.

Dòng nước ấm áp gột rửa da thịt, Tô Nhược Hân nhằm mắt lại, lười biếng giao bản thân cho Hạ Thiên Tường.

Những lúc ở cạnh anh, cô không phải nghĩ ngợi bất cứ chuyện gì, mà cô cũng chẳng muốn suy nghĩ.

Cảm giác được thả lỏng đầu óc tốt thật, người nhẹ nhàng phải biết.

Nhưng kết cục của việc giao bản thân cho Hạ Thiên Tường chính là anh sẽ không bao giờ buông tha cho cô.

Lúc ra phòng tắm, Tô Nhược Hân đã mềm nhũữn như thành một vũng nước.

Không cần ru ngủ gì cô đã ngủ rồi.

Nghe tiếng ngáy của cô bé, Hạ Thiên Tường búng nhẹ vào gương mặt nhỏ nhắn của cô rồi đứng dậy qua ghế sô pha ngồi, mở laptop ra làm việc.

Chắc chắn Tô Nhược Hân không biết toàn bộ khoảng thời gian ở bên cô anh đều phải giành giật từng phút từng giây mới có được.

Ôm cô ngủ đã biến thành một sự xa xỉ.

Chỉ khi đánh máy nhanh, Hạ Thiên Tường mới thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô gái vẫn còn đang say giấc nồng.

Anh chợt nhận ra sự bình yên, êm đềm mà mình mong muốn hóa ra là có cô ở cạnh, thế là đủ rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8