Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 20: 20: Chua Xót

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:22:09 | Lượt xem: 2

Người trong ký túc đi hết rồi.

Tô Nhược Hân nhàm chán nằm ở trên giường đọc sách, tự dưng trong đầu lóe lên gương mặt đẹp trai của Hạ Thiên Tường, mới tiếp xúc mấy ngày mà thôi, cô phát hiện cô bây giờ mỗi lần đến nhà họ Hạ, đều sẽ nhìn Hạ Thiên Tường tới ngây ra.

Không biết có phải do cô hay không, khí sắc của anh càng ngày càng tốt, dường như ngay giây sau thì anh có thể tỉnh lại, nhưng cô biết trừ phi Cửu Kinh Bát Mạch của cô luyện thành mới có thể.

Nhưng cái đó cần thời gian 1 tháng, không thể nhanh được.

Ngày mai thứ 7, cô sẽ đi thăm anh.

Mỗi ngày đi thăm anh, đã dưỡng thành thói quen.

Không phải bởi vì Lục Diễm Chi, mà vì anh và cô cùng nhau chết cùng nhau sống.

Tô Nhược Hân đang ngây ngốc nghĩ về Hạ Thiên Tường, giọng nói to của dì quản lý ký túc đột nhiên truyền tới: “Tô Nhược Hân, ba mẹ cháu đến đón cháu, mau chóng xuống tầng.

Tô Nhược Hân hơi sững người, mãi sau mới phản ứng lại, xỏ dép lê lao ra hành lang, thật sự nhìn thấy Tô Cảnh Đình và Trần Ngọc Thúy ở dưới tầng.

Trái tim đột nhiên trở nên chua xót.

Cô mới phát hiện, một lúc đầu biểu hiện không hề quan tâm tới cái gia đình đó, bây giờ cũng không đáng nhắc tới.

Cô vẫn có một chút khát vọng về sự quan tâm yêu thương của Tô Cảnh Đình và Trần Ngọc Thúy.

Tóm lại là ba mẹ ruột, cho nên Tô Nhược Hân chỉ chần chừ một chút rồi thay quần áo nhanh chóng đi xuống tầng.

Nhưng thật sự xuống dưới tầng, bước chân của cô lại chậm lại.

Ánh mắt của Tô Cảnh Đình liếc cái thì phát hiện ra cô: “Tô Nhược Hân, ở đây, ba và mẹ đón con về nhà.


“Con không muốn về nhà.

” Tuy có chút mong chờ, nhưng Tô Nhược Hân vẫn có chút bướng.

“Vẫn đang giận ba mẹ sao?”
Tô Nhược Hân không lên tiếng.

“Nếu vẫn đang giận, không về nhà cũng được, ba mẹ dẫn con ra ngoài ăn một bữa ngon, nếu không cứ ăn mãi đồ ăn của nhà ăn không có dinh dưỡng.

” Tô Cảnh Đình mỉm cười nói.

Vừa nghe nói muốn mời cô ăn một bữa ngon, Tô Nhược Hân lập tức trở nên cảnh giác, tự dưng nghĩ tới hậu quả của bữa ăn ngon lần trước là bị tặng cho Hạ Thiên Tường sắp chết.

Ánh mắt vô thức quét qua xung quanh, dưới một gốc cây cách đó không xa, có một cái bóng thập thò đang nhìn về phía cô, sau đó phát hiện cô cũng đang nhìn qua, người đó lập tức nấp ở sau gốc cây.

Tô Nhược Hân đột nhiên cất bước, bước nhanh về phía gốc cây đó: “Tô Thanh Hà, chị ra đi, ba mẹ đều ở đây, có gì muốn hỏi muốn nói thì nói thẳng hỏi thẳng, không cần giả thần giả quỷ.


Còn tưởng Tô Cảnh Đình và Trần Ngọc Thúy là thật sự tới đón cô về nhà chơi cuối tuần, bây giờ xem ra là chủ ý của Tô Thanh Hà.

Câu nói này của cô khiến Tô Thanh Hà không ẩn được nữa, vụt người xông ra, kéo góc áo của Trần Ngọc Thúy.

Trần Ngọc Thúy bèn nói: “Tô Nhược Hân, nếu con đã phát hiện chị con và ba mẹ ở chung với nhau rồi, chúng ta cũng không vòng vo nữa, nói đi, con làm sao khiến khí sắc của Hạ Thiên Tường càng ngày càng tốt?”
Lúc này, bà ta ngay cả cơm cũng lười mời Tô Nhược Hân ăn, đi thẳng vào vấn đề, có được đáp án thì rời đi, trong đáy mắt gương mặt đó đều là sự khinh thường đối với Tô Nhược Hân, bà ta không có đứa con gái này.

Bà ta đến chỉ vì con gái Tô Thanh Hà.

Trái tim của Tô Nhược Hân nhói đau, loạng choạng lùi lại một bước, sau đó, không nói một lời đi vào trong tòa nhà ký túc.

“Tô Nhược Hân con đứng lại cho mẹ.


“Đồ mất dạy, có ai đối xử với ba mẹ ruột của mình như vậy không?”
“Tô Nhược Hân, con quay lại.


Tô Cảnh Đình và Trần Ngọc Thúy không ngừng gọi cô quay lại, nhưng giọng nói đó lại khiến bước chân của cô càng lúc càng nhanh, cô chạy về ký túc, đắp chăn nước mắt rơi xuống.

Lần khóc này, cô đã khóc hơn 1 tiếng.

Mãi tới khi trong chăn quá bí bách, Tô Nhược Hân mới kéo chăn ra.

Bên ngoài tòa nhà ký túc đã yên tĩnh rồi.

Chắc thấy cô không đáp lại, Tô Cảnh Đình Trần Ngọc Thúy còn cả Tô Thanh Hà đã chết tâm mà rời đi rồi.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông, Tô Nhược Hân còn tưởng là tin nhắn do Tô Thanh Hà gửi, từ từ cầm lên, mở ra, sau đó cả người đều sững ra.

Tin nhắn Phương Tấn gửi tới.

Chỉ có năm chữ.

“Hạ Thiên Tường tỉnh rồi.

”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8