Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cơm Chiên Của Sếp
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:46:58 | Lượt xem: 2

Sếp đóng sầm cửa bỏ đi.

Hôm sau đi làm, quầng thâm dưới mắt sếp đen xì, tinh thần uể oải.

Dì muốn nói lại thôi, trước khi đi còn lén lút kéo tôi sang một bên.

“Con gái, phụ nữ chúng ta si mê đàn ông là chuyện rất bình thường, nhưng mà… Trước mặt Mạnh Viễn, có thể kiềm chế một chút không?” Dì mặt mày đau khổ, “Tối qua nửa đêm khóc lóc om sòm với dì, nói là nó mù mắt mới thèm muốn một khúc gỗ, dì già rồi, nửa đêm bị đánh thức rất dễ c.h.ế.t sớm đấy.”

Tôi mặt đầy dấu chấm hỏi.

“Thích thì mua thôi.”

Sếp giàu nứt đố đổ vách, không lẽ ngay cả một khúc gỗ cũng không mua nổi?

Chẳng lẽ… Dì đang ám chỉ tôi tặng quà?

Tôi tìm kiếm trên mạng không ít loại gỗ, dò hỏi sở thích của sếp, sếp suýt chút nữa đã lái xe với tốc độ một trăm hai mươi km/h đến công ty.

Tiểu Lưu nhìn thấy tôi và sếp đi trước đi sau, phun ngụm cà phê ra ngoài.

“Chị, hai người đây là công khai?”

Tôi vất vả xắn tay áo lên, nói cút xéo cho tôi.

Sáng nay quần áo của tôi chưa khô, chỉ có thể mượn áo sơ mi quần đùi của sếp.

Quần áo của người đàn ông cao 1m88, mặc trên người cô gái 1m58 như tôi, trông giống như người lùn trộm mặc váy công chúa, thật là thô tục.

Trợ lý đặc biệt dẫn theo một người đàn ông mặc vest đeo kính đi đến phòng họp, đi ngang qua tôi còn lùi lại, đi vòng quanh tôi một vòng.

Giới thiệu với người đàn ông: “Giới thiệu với anh một chút, đây là bà chủ của chúng tôi, điểm tham quan nổi tiếng kiêm khúc gỗ hàng đầu của công ty.”

Ôn Trình Cảnh: “?”

Tôi: “?”

Vốn mang theo tâm trạng của người làm công, vào khoảnh khắc tôi gặp Ôn Trình Cảnh đã tuột dốc không phanh.

Tôi núp trong phòng trà nước chơi game Candy Crush, bất thình lình có người phía sau cười một tiếng, khen tôi thật đáng yêu.

Tôi giật mình đến mức làm rơi điện thoại vào cốc cà phê.

“Bốn nghìn năm trăm tệ…”

Tôi lẩm bẩm giá của điện thoại, thành kính niệm một câu A Di Đà Phật.

“Ôn Trình Cảnh, tôi gϊếŧ anh!”

“Dương Từ, phương án mới…” Sếp vừa lúc đi vào, nhìn thấy chúng tôi đang đè lên nhau, tức giận.

“Hai người tách ra cho tôi!”

Ôn Trình Cảnh còn luyến tiếc sờ eo tôi một cái.

Biến thái! Ghê tởm!

Sếp bộc lộ khí chất bạn trai, kéo tôi ra phía sau: “Thư ký Ôn, hợp tác không thành lại muốn đào góc tường, thật là không có phong độ!”

Ôn Trình Cảnh thản nhiên nhún vai.

“Tôi và Tiểu Từ là hàng xóm, hàng xóm chào hỏi nhau, Chu tổng kích động làm gì?”

“Anh ta kích động cái gì,” Tôi ưỡn n.g.ự.c ra, “Người kích động là tôi, anh đền điện thoại cho tôi!”

Ôn Trình Cảnh nhướng mày.

Rút ra một tấm chi phiếu, điền năm nghìn, nháy mắt với tôi.

Tôi: “…”

Công ty keo kiệt chỉ có thể nuôi dạy ra loại nhân viên keo kiệt như vậy!

Tôi tức giận trừng mắt nhìn Ôn Trình Cảnh bỏ đi, sếp ấn đầu tôi xuống.

Anh ấy u ám nói: “Dương Từ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy, Ôn Trình Cảnh là người của công ty đối thủ của chúng ta đấy.”

Tôi cười ha hả muốn lừa cho qua chuyện.

Sếp túm lấy tôi như túm gà con.

“Cô qua lại mật thiết với anh ta, không lẽ là…”

Lúc đó tôi không dám thở mạnh.

Xong đời, bị phát hiện rồi.

Công việc với mức lương hai mươi ba nghìn tệ một tháng lần này thật sự không giữ nổi nữa rồi…

“Thích loại người đó sao?”

Tôi: Hả?

Tôi lắc đầu như trống bỏi, nói không thể nào.

Sao tôi có thể thích loại người đạo đức giả như vậy được.

“Vậy cô thích kiểu người như thế nào?”

Tôi suy nghĩ một chút: “Giàu có.”

Sếp đột nhiên ưỡn ngực.

“Đa tình.” Tốt nhất là yêu tôi đến c.h.ế.t đi sống lại.

Sếp trầm ngâm suy nghĩ một chút, u ám ừ một tiếng.

“Nhiều tuổi.”

Sếp: “…”?

“Chết sớm.”

Sếp tức giận bỏ đi.

Tôi vui vẻ chuẩn bị đổi điện thoại mới.

Nhưng mà dạo này sếp hơi kỳ lạ.

Từ thứ Hai đến thứ Sáu, mỗi ngày đều lái xe sang trọng khác nhau, bộ vest mặc trên người đều là hàng cao cấp đặt may riêng, trên cổ tay áo thêu chữ cái đầu tiên trong tên của anh ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8